Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 8

Trước Sau

break
Đúng lúc ấy, đám người Tô Tĩnh Vũ vội vã đi tới.

Tô Tĩnh Vũ là trưởng tử của Tô gia, do phu nhân sinh ra. Thiên phú của hắn rất tốt, mới hai mươi tuổi đã là cao thủ cấp ba, là cái bóng mà rất nhiều người trẻ tuổi chỉ có thể ngước nhìn.

Hắn không tới một mình, mà dẫn theo cả một đám người rầm rộ kéo tới, khí thế vô cùng.

Tô Khê tức đến nghiến răng, nhưng lại chẳng biết làm sao. Nàng vội vàng nép mình sau đám sen, cố gắng giấu kín bản thân, chỉ sợ để lộ ra chút sơ hở nào. Trong lòng nàng đã mắng Tô Vãn đến trăm ngàn lần.

Nàng thế nào cũng không ngờ, Tô Khê nàng lại có ngày chật vật đến thế!

Nếu người tới chỉ có mình Tô Tĩnh Vũ thì cũng thôi. Nhưng cố tình đi cùng hắn lại là Thái tử điện hạ cùng đám công tử thế gia.

Nếu lúc này nàng đi ra ngoài, bộ dạng hiện tại bị bọn họ nhìn thấy, chỉ sợ chưa đầy nửa khắc đã truyền khắp cả đế đô. Đến lúc đó, nàng còn mặt mũi nào mà sống tiếp ở đế đô nữa?

Tô Khê hung hăng trừng Tô Vãn một cái. Nàng thề, đợi ra ngoài được, nàng tuyệt đối sẽ không tha cho tiện nhân này!

Tô Vãn cũng tức đến phát điên. Ả cũng không ngờ vận khí mình lại tệ đến vậy.

Tình hình trước mắt ngày càng tồi tệ, người kéo tới lại càng lúc càng đông. Nếu bị phát hiện...

Chẳng lẽ lại nói hai chị em bọn họ xuống hồ bơi chơi?

Đây là mùa xuân, đâu phải mùa hạ.

Làm sao bây giờ? Rốt cuộc phải làm sao đây?

Tô Vãn sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.

Tô Lạc nhìn đám thiếu niên áo gấm kia, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ý vị.

Đúng là ngoài dự liệu. Nàng không ngờ đám người này lại tới đây.

Thấy Tô Khê và Tô Vãn cúi gằm mặt, lén lút co rúm sau đám sen, Tô Lạc lập tức hiểu ra, thân phận của những người kia hẳn là không hề đơn giản.


Người đi đầu hẳn là Thái tử. Chỉ thấy hắn mặc áo gấm màu vàng nhạt, bên hông thắt đai có hình rồng quấn, đôi môi mỏng hơi nhếch cao, mang theo vẻ kiêu ngạo ngông nghênh. Cả người hắn toát ra khí chất âm trầm, tàn bạo, vừa nhìn đã biết là kẻ có tính tình chẳng dễ chịu gì.

Tô Tĩnh Vũ dung mạo tuấn tú sáng sủa, mày kiếm mắt sao. Lúc này hắn đang cau mày thật chặt, thần sắc dường như không mấy vui vẻ.

Thái tử nhìn đống lửa nhỏ trước mặt, bật cười ha hả: “Tĩnh Vũ, trong phủ các ngươi đang làm trò gì thế? Đốt lửa mua vui sao?”

Không chỉ có Thái tử, mà cả đám con cháu thế gia đứng phía sau hắn cũng đều bật cười theo.

Bởi cảnh tượng bày ra trước mắt bọn họ quả thực rất đáng để suy ngẫm, hơn nữa liếc một cái là biết có người cố ý bày trò.

Đây mà là cháy sao? Rõ ràng là cố tình trêu đùa người khác.

Lúc này, hiện ra trước mắt bọn họ là một đống lửa không lớn không nhỏ. Bên dưới là đám cỏ khô rất dễ bén lửa, còn bên trên lại phủ kín một tầng lá xanh tươi mới hái. Ai cũng biết, củi chưa phơi khô thì khi đốt lên khói sẽ đặc biệt dày, mà đối phương rõ ràng là muốn dùng cách này để dụ bọn họ tới đây.

Trong lòng Tô Tĩnh Vũ lúc này cũng đầy nghi hoặc. Hắn nở một nụ cười nhàn nhạt, nói với Thái tử: “Có lẽ là đám hạ nhân sơ ý làm ra thôi.”

Thái tử vuốt cằm, ánh mắt đảo qua đảo lại: “Ồ? Hạ nhân trong phủ Đại tướng quân hóa ra lại gan lớn đến thế sao?”

Trong lòng Tô Tĩnh Vũ khẽ thắt lại, vội vàng giải thích: “Cũng có thể là mấy muội muội trong phủ nghịch ngợm, bày ra để chơi thôi. Nếu giờ không có chuyện gì, hay là chúng ta trở về trước đi? Hôm nay bài học lão sư giảng, Tĩnh Vũ vẫn còn vài chỗ chưa hiểu, đang muốn thỉnh giáo Thái tử điện hạ.”

Trong lòng Tô Tĩnh Vũ dấy lên một dự cảm rất không ổn. Chuyện này quá mức kỳ quặc. Hắn có linh cảm, nếu còn tiếp tục ở lại đây, nhất định sẽ xảy ra chuyện mà hắn không muốn nhìn thấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương