Quả thực chẳng khác gì chính hắn, đúng là quá thú vị.
Nam Cung Lưu Vân bỗng nhiên có cảm giác như vừa tìm được đồng loại. Là cảm giác kỳ lạ như phải đi khắp cả thế gian, cuối cùng mới tìm thấy một người giống hệt mình. Cảm giác chưa từng có ấy khiến hắn lập tức nảy sinh hứng thú mãnh liệt với Tô Lạc.
Đúng lúc đó, Tô Lạc chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Nàng nhận ra dường như có một ánh mắt nóng rực đang khóa chặt lấy mình.
Tô Lạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên ngọn cây ngô đồng cao nhất, một thiếu niên tuấn mỹ vô song đang nghiêng người tựa vào đó. Khóe môi hắn cong lên thành một độ cung đầy nghiền ngẫm, đôi mắt nhìn nàng tràn đầy hứng thú.
Chỉ thấy hắn mặc áo gấm, đôi mắt phượng nhàn nhạt khẽ híp, gương mặt đẹp đến mức như không thuộc về nhân gian. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, mang theo mấy phần tà khí mê hoặc. Hắn một tay chống trán, tùy ý nằm nghiêng trên cành cây cao, tạo thành một khung cảnh đẹp đẽ mà lãng mạn. Giờ khắc này, hắn như một mỹ thiếu niên bước ra từ trong tranh.
Đôi mắt hắn trong veo, dường như đã nhìn thấu mọi chuyện. Ánh mắt ấy cứ lặng lẽ dừng trên người Tô Lạc, khóe miệng mang theo một nụ cười tà mị, nụ cười ấy lại chất chứa ý vị sâu xa.
“Đẹp sao?” Hắn cười ung dung mở miệng, thần sắc trên mặt dường như hết sức vui vẻ.
Tuy chỉ là ba chữ, nhưng lại mang hai tầng ý.
Có thể hắn đang hỏi màn kịch vừa rồi có đẹp hay không, cũng có thể là đang hỏi dung mạo của hắn có đẹp hay không. Mà cũng có lẽ, cả hai đều là ý đó.
Tô Lạc khẽ nheo mắt.
Người nam nhân này đến từ lúc nào? Là đến trước nàng, hay đến sau nàng? Vậy mà nàng hoàn toàn không hề nhận ra.
Là do nàng quá mất cảnh giác, hay vì võ công và tu vi của hắn đã cao đến mức đáng sợ?
Nàng biết rõ bản thân vẫn luôn rất cảnh giác, như vậy chỉ có thể nói võ công của hắn quá cao.
Khóe môi Tô Lạc chậm rãi cong lên, lạnh lùng mở miệng: “Xem đủ chưa?”
Đối với kẻ không mời mà đến, còn ung dung đứng ngoài xem trò hay của nàng, Tô Lạc mang theo vài phần địch ý.
Trong lòng Nam Cung Lưu Vân thoáng hiện một tia kinh ngạc. Đôi mắt phượng đen nhánh như điểm mực đối diện với đôi mắt đẹp của Tô Lạc. Bỗng nhiên, hắn phát hiện nhịp tim trong lồng ngực mình dường như nhanh hơn ngày thường vài phần.
Khóe môi hắn vẽ ra một nụ cười đầy ý vị: “Đúng là một nữ nhân âm hiểm độc ác.”
Tô Lạc khẽ nhướng mày, cười như không cười đáp lại: “Đúng là một nam nhân ra vẻ chính nhân quân tử.”
Nam Cung Lưu Vân nở nụ cười rực rỡ đến mê người với Tô Lạc. Giọng nói trầm thấp, êm tai lại pha chút tà mị của hắn khẽ vang lên: “Không phải sao? Bổn vương với ngươi vốn là cùng một loại người.”
Ý hắn là, nàng mỉa mai hắn, cũng chẳng khác nào đang tự mỉa mai chính mình.
Đúng là một nam nhân phúc hắc lại xảo trá.
Khoan đã... vừa rồi hắn tự xưng là bổn vương, nói vậy hắn còn là một vị Vương gia?
“Lại đây.” Giọng nói trầm thấp tà mị của hắn vang lên bên tai nàng.
Tô Lạc khẽ cau mày.
Qua đó?
Hắn bảo nàng qua thì nàng phải qua sao? Như vậy chẳng phải quá mất mặt rồi ư?
Huống chi, trên cành cây kia lúc này gần như chẳng còn chỗ trống. Nàng lên đó rồi sẽ ngồi ở đâu? Chẳng lẽ lại ngồi lên đùi hắn?
Thế nhưng, còn chưa kịp nghĩ thông suốt, nàng chỉ cảm thấy hoa mắt. Thân thể khẽ động, đến khi định thần lại, nàng đã ở trên ngọn cây, hơn nữa còn thật sự ngồi vững vàng trong lòng tên nam nhân mới gặp lần đầu này!