Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 5

Trước Sau

break
"Vậy ngươi còn không mau đi!" Tô Khê túm lấy Tô Vãn, không chút nương tay ném thẳng nàng lên bờ.

Tô Vãn đứng trên bờ, lạnh đến run cầm cập, đang định cắm đầu chạy ra ngoài.

Nhưng đúng lúc ấy, trong rừng không biết vì sao lại bất ngờ bốc cháy.

Từ xa xa vang lên tiếng người hô hoán: "Mau lấy nước!... Trong rừng cháy rồi!... Mọi người mau tới dập lửa đi..."

Khu rừng nhỏ ấy nằm ngay bên cạnh hồ sen, chỉ cách có một đoạn rất gần.


Bốn phía gần như nhìn một cái là thấy hết, không có núi giả, cũng chẳng có tảng đá lớn nào để ẩn nấp, căn bản không có chỗ tránh thân.

Thấy tiếng bước chân từ bốn phương tám hướng đang ùn ùn kéo tới, Tô Vãn sợ đến mặt mày trắng bệch, lòng dạ rối như tơ vò. Nàng cuống quýt ôm chặt trước ngực, gấp đến mức chỉ biết quay vòng tại chỗ.

"Mau chạy! Mau chạy đi!" Tô Khê đang nấp trong hồ sen sốt ruột lớn tiếng thúc giục. Nếu còn không chạy, thật sự sẽ không kịp nữa!

Nhưng giờ phút này, đã chẳng còn kịp thật rồi.

Nghe tiếng chân người ngày một gần, Tô Vãn sợ đến run bắn cả người, theo bản năng xoay người nhảy luôn xuống lạch nước lần nữa.

"Ùm" một tiếng, bọt nước bắn lên cao.

Tô Lạc suýt nữa bật cười thành tiếng.

Có điều, lựa chọn này của Tô Vãn cũng không hẳn là ngu ngốc. Dẫu sao nước trong hồ không sâu, hai chân vẫn có thể đứng vững. Hơn nữa trong hồ sen hoa lá um tùm, che che khuất khuất, nếu không nhìn kỹ thì căn bản chẳng phát hiện được bên trong còn có người ẩn nấp.

"Ngươi còn chui vào đây làm gì!" Tô Khê tức đến mức tóc tai như sắp dựng đứng cả lên, giơ tay tát mạnh lên mặt Tô Vãn một cái.

Tô Vãn cũng nổi giận: "Ngũ muội muội, ngươi đừng quá đáng quá rồi đấy! Ta cũng có tính khí chứ bộ!"

Tô Khê hung hăng trừng nàng: "Quá đáng? Ai quá đáng? Nếu không phải ngươi kéo ta xuống đây, ta có đến nỗi chật vật thế này sao? Ngươi cứ nhớ đó, sau khi ra ngoài, ta nhất định không tha cho ngươi!"

"Nhưng ta đâu có cố ý, rõ ràng là có người đẩy ta mà!"

"Ai đẩy ngươi? Ngươi thử tìm ra cho ta xem nào!"

Bỏ ngoài tai tiếng chân hỗn loạn đang càng lúc càng gần, hai tỷ muội lúc này lại đứng ngay trong lạch nước mà cãi vã om sòm.

Tô Lạc lạnh lùng nhìn cảnh ấy, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ý xấu. Nàng hờ hững thưởng thức màn tỷ muội tương tàn hiếm có này, trong lòng đầy mong đợi vở diễn kế tiếp. Nhất định phải đặc sắc hơn nữa mới được, như vậy mới không uổng công nàng chạy tới châm ngọn lửa kia.

...

Nam Cung Lưu Vân trong bộ bạch y nhàn nhã ngồi trên cành cây sum suê cách hồ sen không xa. Trên gương mặt tuấn mỹ của chàng khẽ hiện lên một nụ cười, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ thích thú nồng đậm, rõ ràng là đang rất hăng hái xem trò vui.

Xem ra hôm nay ghé phủ Đại tướng quân quả nhiên là một quyết định không tồi. Không ngờ lại bắt gặp được một màn kịch hay đến vậy. Chàng chưa từng biết mấy vị tiểu thư của phủ Đại tướng quân lại thú vị như thế.

Người trong lời đồn ngu ngốc đần độn lại trái ngược, vừa lanh lợi vừa thông minh. Còn kẻ ngày thường được nâng niu lên tận mây xanh, giờ lại bị chỉnh cho chật vật thê thảm đến mức này.


Nam Cung Lưu Vân đưa mắt nhìn về phía Tô Lạc, hứng thú vuốt nhẹ chiếc cằm trơn láng.

Nha đầu này tuổi còn nhỏ, vậy mà đầu óc quỷ quái, mưu mẹo lớp lớp. Thân thủ cũng tạm coi như không tệ.

Còn dung mạo sao...

Nam Cung Lưu Vân cẩn thận đánh giá nàng.

Nàng bất quá chỉ chừng mười bốn mười lăm tuổi, trên mặt luôn mang nụ cười như không để ý. Đôi mắt đẹp trong trẻo, lay động lòng người, sáng rực như có ánh nước. Thế nhưng nơi đáy mắt lại như bị ngăn cách bởi một tầng sương lạnh, phản chiếu ra vẻ tàn nhẫn và quyết liệt tối tăm. Tối đến sâu hun hút như vực thẳm, tựa hồ chẳng ai có thể bước vào nơi sâu nhất trong lòng nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương