Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 4

Trước Sau

break
Tô Vãn lại hỏi: "Vậy phải làm sao đây? Hôn sự kia chẳng phải là..."

Tô Khê nghiến răng, siết chặt nắm tay: "Ngươi yên tâm, lần sau ta nhất định sẽ giết chết ả!"

Lúc này, hai người đang men theo bờ hồ mà đi. Tô Khê bước phía trong, còn Tô Vãn đi ở phía ngoài.

Tô Lạc ngậm một cọng cỏ trong miệng, nghe bọn họ bàn tính hãm hại mình, đáy mắt thoáng hiện vẻ lạnh lùng. Nàng cũng muốn xem thử, hiện giờ còn ai dám ra tay với nàng nữa.

Nghe nói Tô Khê có thiên phú rất cao, tuổi còn nhỏ mà đã là võ sĩ cấp hai. Hiện tại tuy nàng chưa đủ sức báo thù, nhưng thu lại chút lợi tức thì vẫn không thành vấn đề.

Tô Lạc nấp sau thân cây ngô đồng, đáy mắt lóe lên một tia giảo hoạt.

Ống tay áo nàng khẽ phất, một viên đá nhỏ lăn đúng lúc đến bên chân Tô Vãn.

Tô Vãn chỉ mải nhìn phía trước, nào có để ý dưới chân. Một cước giẫm lên, thân thể lập tức mất thăng bằng, lảo đảo ngã về phía Tô Khê.

Người ta khi sắp ngã thường theo bản năng chộp lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, vì thế Tô Vãn rất "may mắn" túm được tay áo Tô Khê.

Nhưng điều bất hạnh là, ngay lúc hai người còn đang xiêu vẹo, bỗng nhiên một cú đá nhanh như chớp bất ngờ đạp thẳng vào mông Tô Vãn!

Đòn đánh không báo trước khiến Tô Vãn không kịp trở tay, mà lúc ấy nàng ta lại đang nắm chặt váy Tô Khê.

Chỉ trong chớp mắt, cả hai cùng lao thẳng xuống lạch nước bên hồ. Chỉ nghe "ùm" một tiếng thật lớn, hai người nặng nề rơi xuống nước, ướt sũng như gà rớt vào nồi canh.

Còn Tô Lạc lúc này đã sớm lẩn về sau cây ngô đồng, khoanh tay trước ngực, đôi mắt long lanh sáng rực, ung dung chờ xem trò hay.


Nàng thật muốn xem thử, đôi tỷ muội tốt phối hợp ăn ý này nếu quay sang đấu đá lẫn nhau thì sẽ đặc sắc đến mức nào.

Thật ra, gặp phải tai họa từ trên trời rơi xuống thế này, Tô Khê cũng khá vô tội. Nhưng ai bảo nàng không chọc ai, lại cứ cố tình đi chọc đúng Tô Lạc?

Bị Tô Vãn liên lụy, nàng ta chúi đầu ngã thẳng xuống nước. Với tính tình kiêu căng quen được nuông chiều, Tô Khê lập tức tức đến mức gào lên, vung tay tát mạnh một cái: "Tam tỷ, ngươi làm cái gì vậy? Tự mình ngã thì thôi, cớ sao còn kéo cả ta ngã xuống theo!"

...

Tô Vãn khó khăn lắm mới ngoi được đầu lên khỏi mặt nước, thứ đón chờ nàng lại là một cái tát nặng nề của Tô Khê.

Tô Vãn thật sự oan uổng vô cùng. Chính nàng cũng không hiểu vì sao mình lại ngã, nhưng nàng dám chắc sở dĩ mình rơi xuống lạch nước là vì có người hung hăng đạp vào mông nàng.

Tô Vãn ôm bên má phải bị đánh, oán giận đến mức muốn khóc mà không ra nước mắt: "Ngũ muội, có người đá ta, không phải ta cố ý ngã đâu."

Tô Khê cười lạnh: "Ở đây chỉ có ngươi với ta, ngươi thấy còn ai có thể đá ngươi nữa? Còn không mau lên bờ lấy áo choàng đến cho ta mặc!"

"Nhưng mà..." Tô Vãn cụp mắt xuống, vẻ mặt đáng thương.

Chiếc váy lụa mỏng giờ đã bị nước thấm ướt, dán chặt vào người nàng, càng tôn lên thân hình mềm mại quyến rũ. Cả chiếc yếm đỏ bên trong cũng lộ rõ mồn một. Nếu cứ thế này mà đi ra ngoài, bị người khác nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa?

"Hay là... chúng ta gọi người đến đi?" Tô Vãn ôm đầu nghĩ hồi lâu, rồi dè dặt đề nghị.

"Không được! Lỡ gọi cả nam nhân tới, để bọn họ nhìn thấy hết thì sao? Ngươi mau đi ngay!" Gương mặt Tô Khê đầy vẻ hung dữ.

"Không... không được..." Tô Vãn liều mạng lắc đầu, thế nào cũng không chịu.

"Vậy cởi quần áo trên người ngươi ra cho ta mặc!" Tô Khê tức tối lao tới giật áo ngoài của Tô Vãn.

"Ngũ muội muội, dừng tay, mau dừng tay..." Tô Vãn ôm chặt lấy ngực, sống chết không chịu buông. Nàng ngoài lớp sa mỏng bên ngoài ra, bên trong chỉ còn độc một chiếc yếm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương