Bỗng nhiên, Tô Lạc chỉ cảm thấy đầu đau như xé, ký ức ồ ạt tràn về như thủy triều.
Thì ra nàng thật sự đã xuyên không.
Nơi này không thuộc bất kỳ triều đại nào mà nàng từng biết, mà là Bích Lạc đại lục, một thế giới chưa từng xuất hiện trong lịch sử Trung Hoa, nơi kẻ mạnh được tôn sùng, võ lực quyết định tất cả.
Trên đại lục có bốn nước lớn, lần lượt là Đông Lăng, Tây Tấn, Nam Phong và Bắc Mạc. Bốn quốc gia ấy xếp thành thế chân vạc bao quanh một vùng trung tâm, nơi đó chính là khu rừng Hắc Ám trong lời đồn. Bên trong ma thú tung hoành, nếu không phải võ giả thì đừng hòng bước chân vào.
Hiện giờ, Tô Lạc đang ở phủ Đại tướng quân của Đông Lăng quốc. Phụ thân nàng là Hộ Quốc Đại tướng quân Tô Tử An, còn nàng lại là vị tứ tiểu thư bị mọi người gọi bằng đủ thứ tên như phế vật, bao cỏ, ngu ngốc.
Ở Bích Lạc đại lục, mỗi đứa trẻ khi lên năm đều phải trải qua một lần khảo nghiệm thiên phú. Cuộc khảo nghiệm ấy quan trọng đến mức đủ để quyết định cả một đời người.
Trước khi cuộc khảo nghiệm ấy diễn ra, Tô Lạc từng là niềm kiêu hãnh của Tô gia. Bởi ngay từ lúc chào đời, nàng đã kéo theo dị tượng trời sinh, mây lành đầy trời, cầu vồng trải lối, thần điểu lượn quanh khắp đế đô một vòng. Khi ấy, ai nấy đều nói Tô gia tứ tiểu thư sau này ắt sẽ thành châu ngọc hiếm có.
Nhưng đến cuộc khảo nghiệm thiên phú năm năm sau, vị tứ tiểu thư được kỳ vọng nhất Tô gia lại khiến tất cả thất vọng. Nàng hóa ra là kẻ không có thiên phú, hoàn toàn là phế vật, căn bản không thể luyện võ.
Bởi kỳ vọng quá cao, chênh lệch lại quá lớn, Tô Tử An trong cơn giận dữ đã ném Tô Lạc vào thiên viện, mặc nàng tự sinh tự diệt. Mẫu thân nàng cũng vì bị ghét bỏ mà u uất đến chết.
...
Chẳng lẽ nàng thật sự là phế vật trong lời đồn sao?
Tô Lạc ngước nhìn mây trắng lững lờ trên cao, nơi đáy mắt thoáng hiện một tia cười lạnh.
Nàng là Tô Lạc. Ở thời hiện đại, nàng đã trải qua mười mấy năm huấn luyện khắc nghiệt như địa ngục. Dù thật sự không có thiên phú, nàng cũng vẫn có thể tự mở ra cho mình một con đường!
Nàng vẫn nhớ rõ, ngày vừa xuyên đến đây, cảnh tượng hai ả kia hành hạ nàng ra sao.
"Tiểu thư, tam tiểu thư và ngũ tiểu thư hôm nay đang dạo trong hoa viên đó. Hai người họ không dẫn theo nha hoàn, cũng không biết đang nói gì nữa."
Lục La xách hộp đồ ăn bước vào, đặt lên bàn, rồi bày từng món ăn ra.
Một đĩa rau cải nát, một bát đậu phụ khô đã mốc, thêm hai chén cơm.
"Ta không ăn. Ta ra ngoài một lát."
Tô Lạc đẩy chén đũa sang một bên, đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo.
Nàng Tô Lạc chẳng có bản lĩnh gì khác, chỉ giỏi nhất là ghi thù, mà một khi có thù thì nhất định phải trả.
Trong hoa viên, tam tiểu thư Tô Vãn và ngũ tiểu thư Tô Khê đang thong thả dạo bước bên hồ sen.
Ngũ tiểu thư Tô Khê là đích nữ do chính thất sinh ra, thân phận tôn quý, lại có thiên phú hơn người từ nhỏ, là bảo bối được cả Tô gia nâng niu trong lòng bàn tay.
Còn tam tiểu thư Tô Vãn, nàng ta cũng giống Tô Lạc, đều là con vợ lẽ. Chỉ có điều miệng lưỡi ngọt ngào, ngày thường rất biết lấy lòng Tô Khê, mọi chuyện đều xem Tô Khê là chính, bởi vậy quan hệ giữa hai người nhìn qua cũng khá thân thiết.
Loáng thoáng, giọng nói của Tô Vãn truyền đến: "Ngũ muội, nghe nói con nha đầu đáng chết kia lại tỉnh rồi?"
Tô Khê cười lạnh: "Mạng ả đúng là hèn thật, đầu độc không chết, đánh cũng chẳng chết, đúng là đáng ghét!"