Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 27

Trước Sau

break
“Tím giai?” Tô Tử An như nghe được chuyện khôi hài nhất trên đời, bật cười ha hả.

Mãi một lúc lâu sau, ông mới nhìn Tô Lạc bằng ánh mắt khinh miệt, châm chọc: “Ngươi có biết thiên phú tím giai là gì không? Đừng nói tím giai, đến cả lam giai... không, chỉ cần ngươi có thiên phú thanh giai thôi, phụ thân đây sẽ tự mình quỳ xuống dâng trà rót nước cho ngươi!”

Nhắc đến thiên phú linh lực của Tô Lạc, đó chính là một trong những chuyện khiến Tô Tử An thấy nhục nhã nhất.

Năm đó, chỉ vì đứa con gái phế vật này mà ông bị đồng liêu cười nhạo suốt nửa năm trời. Chuyện ấy gần như đã thành cơn ác mộng của ông, đến giờ mỗi lần nhớ lại vẫn không khỏi âm thầm oán hận.

Tô Lạc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, dáng vẻ yếu ớt đáng thương, khẽ khàng hỏi: “Vậy phụ thân, nếu một ngày nào đó con vô tình lại thành người mang song hệ Mộc Hỏa, lại vô tình trở thành luyện dược sư, người có đối xử thật tốt với con không?”

“Song hệ Mộc Hỏa?” Tô Tử An nhìn Tô Lạc như nhìn một kẻ ngốc, đến mức ông cũng chẳng nỡ mở miệng chế giễu đứa con gái ngu xuẩn này thêm nữa.

Dù sao nàng cũng thật đáng thương, bẩm sinh đã là một phế vật.

Chỉ nghe ông nói: “Lạc Lạc à, ngươi thật sự là vì quá muốn trở thành cường giả nên hóa điên rồi sao? Ngươi có biết song hệ Mộc Hỏa hiếm đến mức nào không? Tô phủ chúng ta sở dĩ có được địa vị như ngày nay, một phần là nhờ tổ phụ ngươi chống đỡ, nhưng phần quan trọng hơn chính là Tô gia có một vị luyện dược sư mang song hệ Mộc Hỏa. Ngươi hiểu chưa? Còn luyện dược sư nữa chứ, ngươi đừng mơ mộng hão huyền!”

Vị luyện dược sư kia tuy hiện giờ mới chỉ là trung cấp, nhưng đã là đối tượng để các thế lực ra sức lôi kéo, tranh giành. Hoàng thất sở dĩ hết sức kéo gần quan hệ với Tô gia, phần lớn cũng là vì trong nhà họ có vị luyện dược sư ấy.

Mà vị luyện dược sư đó không phải ai xa lạ, chính là đại ca ruột của Tô Tử An.

Ông ấy quanh năm đắm mình trong việc luyện dược, khổ công tu luyện suốt mấy chục năm, đến nay mới khó khăn lắm bước lên hàng trung cấp luyện dược sư.

Mơ mộng hão huyền sao?

Ánh mắt Tô Lạc rơi xuống đôi bàn tay trắng nõn của mình. Kết quả thử nghiệm trên lòng bàn tay ấy đã nói cho nàng biết, thiên phú của nàng không hề kém bất kỳ ai, hơn nữa còn là thiên tài trong thiên tài, loại mấy trăm năm chưa chắc đã xuất hiện một người.

Chỉ là... hiện giờ quả thực có xảy ra chút vấn đề.

Nhưng nàng nhất định sẽ tìm ra nguyên nhân.


Thiên phú của nàng tuyệt đối không thể bị chôn vùi. Nàng phải đứng trên đỉnh cao của thế giới này, để những kẻ từng chà đạp nàng chỉ có thể ngẩng đầu lên mà nhìn.

Thấy Tô Lạc ngẩn người, trong lòng Tô Tử An lại dâng lên một trận bực bội.

Đứa con gái không biết cố gắng này, quả thật chỉ cần nhìn thấy nàng là ông đã thấy phiền lòng.

“Chuyện này không liên quan đến ngươi, mau đi đi.” Vị phụ thân ấy mất kiên nhẫn phất tay, giống như đuổi ăn mày mà xua Tô Lạc đi.

“Vâng.” Tô Lạc đi được vài bước, rồi lại dừng chân, xoay người nhìn phụ thân thật sâu. Bỗng nhiên, nàng mỉm cười. Nụ cười ấy tựa đóa quỳnh kiều diễm nở rộ trong đêm, rực rỡ đến chói mắt: “Phụ thân đại nhân, hôm nay người đuổi ta đi, sau này ngàn vạn đừng hối hận.”

“Hừ, phụ thân quả thật có hối hận.” Tô Tử An còn chưa kịp lên tiếng, Tô Khê đã cong môi châm chọc, ngẩng cằm đầy kiêu ngạo: “Điều ông ấy hối hận nhất, chính là năm đó sao lại để thứ mất mặt như ngươi được sinh ra.”

Nàng ta từ trên cao nhìn xuống, cười lạnh nhìn Tô Lạc. Thần sắc cao ngạo ấy như đang nhìn một con kiến bé nhỏ: “Tô Lạc, người quý ở chỗ biết rõ mình là ai. Nếu ngươi chỉ là một phế vật hèn mọn nhất, vậy thì cút về sống cuộc đời thấp kém như chó của ngươi đi. Mau biến đi! Nhìn thấy ngươi là ta đã nổi giận.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương