Dù Tô Khê mắng Tô Lạc là chó, Tô Tử An cũng không hề lên tiếng quở trách lấy một câu. Chỉ như vậy thôi cũng đủ chứng minh, trong lòng ông, địa vị của Tô Lạc trong cái nhà này quả thật chính là như thế.
Tô Lạc cũng không đôi co chửi mắng với Tô Khê. Nàng chỉ thật sâu, thật sâu nhìn Tô Tử An một cái. Ánh mắt ấy ẩn chứa ý vị khó dò, khiến đáy lòng Tô Tử An chợt run lên.
Ngay lúc Tô Tử An định mở miệng, Tô Lạc đã dứt khoát xoay người, sải bước rời khỏi nơi lạnh lẽo đến ngột ngạt này.
Vừa đi, nàng vừa âm thầm cười lạnh trong lòng. Tô Tử An, nếu hôm nay người đã đối xử với ta như vậy, thì sau này cũng đừng mong được nhờ ánh sáng của Tô Lạc ta.
Tô Tử An hoàn toàn không biết, sự lạnh nhạt của mình vừa rồi đã khiến ông đánh mất điều gì.
Nếu ông biết, thứ ông đánh mất chính là một thiên tài linh lực cấp tím, là một luyện dược sư mang song hệ Mộc Hỏa, chỉ e có hối hận đến đứt từng khúc ruột cũng không kịp.
Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận. Hắn đã dùng sự lạnh nhạt bạc bẽo của mình để kết thành trái đắng, vậy thì cũng chỉ có thể tự mình nuốt lấy.
Dưới sự dìu đỡ của Lục La, Tô Lạc chậm rãi bước ra khỏi chính phòng.
Lúc này, ánh mặt trời bên ngoài đang gay gắt, chói lòa đến nhức mắt.
Trên mặt Tô Lạc vẫn là nụ cười nhàn nhạt. Cuối cùng hôn sự cũng bị hủy bỏ, nàng coi như đã trút được một hơi nhẹ nhõm. Còn việc Thái tử ghi hận nàng... nghĩ lại thì dạo gần đây hẳn người rất bận, chắc cũng chưa có thời gian tới tìm nàng đâu.
Bỗng nhiên, mắt Lục La sáng lên, chỉ về phía mép bụi cỏ, nói: “Tiểu thư, ở đó có một khối ngọc bội Tử Ngư.”
Lục La nhặt lên rồi đưa cho Tô Lạc.
Tô Lạc nhìn khối ngọc bội Tử Ngư ấy, chỉ cảm thấy có chút quen mắt. Bỗng nhiên, trong đầu nàng lóe lên một tia sáng, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười giảo hoạt mà đầy ý trêu chọc. Ánh mắt nàng lấp lánh, nụ cười nơi khóe môi lại càng thêm phần thần bí.
“Tiểu thư?” Lục La vô cùng khó hiểu. Chẳng qua chỉ là một khối ngọc bội Tử Ngư thôi, sao tiểu thư lại cười gian xảo như vậy?
“Lục La ngoan, đúng là phải cảm ơn ngươi thật nhiều!” Tô Lạc hào phóng ban cho nàng một câu khen ngợi.
Ba ngày thoáng chốc đã trôi qua.
Tối nay chính là ngày Nam Cung Lưu Vân đã hẹn.
Đêm đen như mực. Trên bầu trời tịch liêu chỉ treo lơ lửng vài vì sao tàn, tỏa ra chút ánh sáng mỏng manh.
Bỗng nhiên, trong màn đêm có một bóng đen đạp gió mà đến. Y phục tung bay, tựa như tiên nhân giáng thế.
Chẳng bao lâu sau, bóng người ấy đã lặng lẽ đáp xuống một tiểu viện hẻo lánh trong phủ Tô.
“Vào đi.”
Rất nhanh, từ trong phòng vang lên một giọng nói lạnh nhạt, thanh lãnh mà không hề báo trước.
Khi Nam Cung Lưu Vân bước vào, hắn thấy Tô Lạc đang cầm một quyển sách, dưới ánh nến chăm chú đọc.
Hôm nay nàng mặc một bộ váy lụa trắng, giản dị mà mộc mạc, thoạt nhìn có đôi phần thanh lạnh, nhưng lại linh động hơn người.
Ánh nến mông lung phủ lên người nàng, như khoác thêm một tầng hào quang nhàn nhạt, khiến nàng trông vừa mê ly vừa thanh lãnh, vừa cao quý lại đạm bạc.
Xuất phát từ bản năng của một sát thủ, ngay từ khoảnh khắc Nam Cung Lưu Vân đẩy cửa bước vào, Tô Lạc đã cảm nhận được sự hiện diện của hắn.
Đợi đến khi Nam Cung Lưu Vân từng bước tiến về phía sau lưng mình, Tô Lạc tựa như sau lưng mọc mắt. Nàng ung dung buông quyển sách trong tay xuống, làm một động tác mời: “Ngồi đi.”
Khóe môi Nam Cung Lưu Vân cong lên thành một nụ cười tà mị quyến rũ. Nàng bảo hắn ngồi là hắn ngồi ngay, vậy chẳng phải hắn quá mất mặt rồi sao?