Sắc mặt Thái tử đen sầm như bị roi quất qua, âm u đáng sợ, tựa như cơn cuồng phong sắp kéo đến.
Chiêu này của Tô Lạc quả thực là dương mưu. Cái gọi là dương mưu, chính là công khai bày mưu trước mắt người khác.
Nếu lúc này Thái tử trị tội nàng, chẳng phải càng chứng tỏ hắn chột dạ, giấu đầu hở đuôi hay sao?
Nhưng nếu không phạt, thể diện của hắn lại mất sạch.
Bởi vậy, bất kể Thái tử làm thế nào cũng đều không ổn. Mặc cho hắn đáp lời ra sao, chuyện này cũng không thể nói cho rõ được nữa.
Đúng là bùn vàng rơi vào đũng quần, không phải phân cũng thành phân.
Sắc mặt Thái tử lúc xanh lúc đỏ, thay đổi liên tục. Hắn hung hăng trừng Tô Lạc, cuối cùng phất mạnh tay áo, sải bước bỏ đi.
Tô Tĩnh Vũ không vui quở trách Tô Lạc: “Con nha đầu thối này, ngươi nói năng kiểu gì vậy? Sao dám nói chuyện với Thái tử như thế? Thái tử không phạt ngươi là người rộng lượng, tự ngươi về mà suy ngẫm cho kỹ đi!”
Nói xong, Tô Tĩnh Vũ trao cho Tô Khê một ánh mắt trấn an, rồi vội vàng bước nhanh đuổi theo Thái tử rời đi.
Còn hắn rốt cuộc muốn trấn an điều gì, e rằng chỉ có chính hắn mới biết.
“Ngươi... ngươi sao có thể...” Tô Tử An trợn mắt trừng Tô Lạc, ánh mắt ấy như muốn nuốt sống nàng ngay tại chỗ, “Ngươi sao lại không biết liêm sỉ đến thế!”
Trong lòng Tô Lạc cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại bĩu môi, tỏ ra vô cùng tủi thân: “Nhưng... nhưng phụ thân đại nhân, Thái tử hắn... hắn thật sự đã nói như vậy mà...”
Vừa rồi Thái tử ghé sát bên tai nàng nói gì, chỉ có hai người bọn họ biết. Giờ hắn có muốn chối cũng không còn kịp nữa.
Tô Tử An nghiến chặt quai hàm, muốn nổi giận, nhưng rồi lại phát hiện mình chẳng có lý do gì cho ra hồn. Quả thật, nếu nói theo lẽ thường tình, Tô Lạc đâu có làm sai điều gì, nàng chỉ vì quá sợ hãi nên lặp lại lời hắn nói mà thôi... Nhưng ai bảo người đó lại là Thái tử chứ?
Cuối cùng, Tô Tử An chỉ đành hung hăng quở trách nàng: “Ngày thường mẫu thân ngươi dạy dỗ ngươi kiểu gì vậy? Đến một chút quy củ lễ nghi cũng không hiểu, miệng chẳng biết giữ lời, bị Thái tử từ hôn cũng là đáng đời!”
Tô Lạc âm thầm cười lạnh trong lòng.
Miệng chẳng biết giữ lời sao? Ý của ông chẳng phải là trong lòng ông cũng tin Thái tử là... Phụt, nghĩ đến đây nàng chỉ thấy buồn cười vô cùng. Có khi chẳng bao lâu nữa, chuyện Thái tử không thể làm tròn chuyện nam nữ sẽ truyền khắp nơi cũng nên.
Có điều, trái tim của vị phụ thân này quả thật thiên lệch đến đáng sợ.
Ông ta chẳng phải đã sớm biết, sau khi lui hôn với nàng, Thái tử sẽ lập tức đính hôn với Tô Khê hay sao? Vậy mà còn cố ý bày ra dáng vẻ gia chủ nghiêm khắc trước mặt nàng. Thật sự cho rằng nàng là kẻ ngốc chắc?
Tô Lạc làm ra vẻ tủi thân, nhìn sang Tô Tử An: “Phụ thân, có phải vì con không hiểu quy củ lễ nghi nên Thái tử điện hạ mới không cần con không? Vậy nếu con hiểu lễ nghĩa, biết phép tắc, Thái tử điện hạ sẽ muốn con nữa sao?”
Tô Tử An lập tức sững người, sắc mặt thoáng chốc cứng đờ.
Nguyên do Thái tử từ hôn dĩ nhiên không chỉ vì chuyện đó. Nhưng những lý do thật sự ấy, nói ra lại quá khó nghe...
Khuôn mặt già nua của Tô Tử An cứng lại. Ông phất mạnh tay áo, trên mặt thoáng hiện vẻ thẹn quá hóa giận: “Nếu ngươi chịu cố gắng hơn một chút, sao lại rơi vào tình cảnh hôm nay? Chuyện này còn trách được ai?”
Hôm nay con nha đầu này rốt cuộc bị sao vậy? Lời nói ra nghe thì vẫn yếu đuối như trước, vậy mà câu nào câu nấy đều khiến ông nghẹn họng.
“Vậy nếu bây giờ thiên phú linh lực của con đạt tới cấp tím, có phải phụ thân sẽ coi trọng con không? Thái tử cũng sẽ không từ hôn nữa?” Tô Lạc ngẩng khuôn mặt nhỏ, vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên. Trong đôi mắt long lanh như nước dường như chất chứa đầy mong đợi cùng khát khao.