Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 22

Trước Sau

break
Nhìn tiểu thư chỉ bằng một cước đã đá Quế ma ma hôn mê bất tỉnh, Lục La không ngừng dụi mắt, quả thực không dám tin.

“Ừ.” Tô Lạc nhàn nhạt đáp một tiếng, một tay chống cằm, thong thả suy nghĩ nên xử lý lão yêu bà này thế nào.

Ký ức trước kia của Tô Lạc nói cho nàng biết, suốt những năm qua, Quế ma ma chưa từng ít lần ức hiếp nàng. Thậm chí còn cố ý bảo nhà bếp mang cơm heo đến cho nàng ăn. Khi nàng bị bệnh, mụ chẳng những không cho uống thuốc, còn đổi thuốc thành nước tiểu. Nguyên chủ tức giận phản kháng, mụ liền dùng kim to thô kệch đâm vào người nàng.

Loại lão yêu bà như thế, chết đi mới là tốt nhất.

Chỉ tiếc cú va chạm vừa rồi vẫn chưa đủ, cùng lắm cũng chỉ khiến mụ hôn mê vài ngày.

Đúng lúc ấy, Tô Khê từ ngoài cửa vội vã bước vào, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng hớn hở.

Chỉ thấy nàng ta mặc một bộ váy màu hồng nhạt, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, tựa đóa sen mới nở, vừa non nớt lại vừa xinh đẹp.

Chỉ tiếc, thứ không hoàn mỹ chính là những món trang sức trên người nàng ta quá nhiều. Dường như nàng ta đã đem hết toàn bộ đồ đẹp nhất trong hộp trang sức đeo lên người, nhìn thì lộng lẫy thật đấy, nhưng lại quá mức rườm rà, phô trương đến tục khí.


Hôm nay có thể nói là ngày lành mà Tô Khê đã mong ngóng từ lâu.

Sáng sớm, nàng ta đã hớn hở ngồi chờ trong đại sảnh, đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy Tô Lạc tới, nóng ruột không chịu nổi nên đành tự mình tìm đến.

Nàng ta đang định mở miệng châm chọc Tô Lạc vài câu, ai ngờ vừa liếc mắt đã thấy Quế ma ma nằm sõng soài trên đất, sống chết chưa rõ. Trong lòng nàng ta giật thót, lập tức quay đầu trừng mắt giận dữ nhìn Tô Lạc, quát lên: “Quế ma ma có ý tốt tới mời ngươi, rốt cuộc ngươi đã làm gì mụ ấy?”

Tô Lạc vô tội buông tay: “Ta đâu có động tay.” Chẳng qua là động chân thôi.

Tô Khê không nghe ra cái bẫy trong lời nàng, chỉ không vui nhíu mày.

“Vậy sao mụ ấy lại vô duyên vô cớ ngã thành ra thế này?” Tô Khê tức giận nói.

Trong mắt nàng ta, Quế ma ma, cánh tay đắc lực của mẫu thân nàng ta, hiển nhiên còn quan trọng hơn vị tứ tỷ này nhiều.

Tô Lạc bày ra vẻ mặt vô tội như thể [ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai], bĩu môi, nghĩ ngợi một lát rồi chần chừ nói: “Vừa rồi Quế ma ma đang đi thì tự dưng lao đầu vào tường, sau đó tự mình ngất đi. Thật đúng là tà môn lắm.”

“Sao có thể! Tứ tỷ, ngươi nói dối cũng không thèm chuẩn bị trước sao?” Tô Khê cười lạnh liên hồi, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm Tô Lạc.

Tô Lạc tỏ vẻ hết sức bất đắc dĩ: “Ta biết sao được? Ngươi không tin thì ta cũng chẳng có cách nào. Có điều gần đây trong phủ đúng là có chút xui xẻo thật. Sáng nay ta còn nghe đám hạ nhân bên ngoài nói tối qua hồ sen có ma quấy đấy. Nghe nói con ma đó... mặt mày dữ tợn, miệng há to như chậu máu...”

“Hồ sen có ma...”

Năm chữ ấy rõ ràng chọc trúng chỗ đau của Tô Khê. Bởi nếu thật sự có ma, thì con ma ấy chính là nàng ta, Tô Khê!

“Câm miệng!” Tô Khê nhớ tới chuyện mất mặt hôm qua, trên mặt lập tức hiện lên vẻ thẹn quá hóa giận, vội vàng lái sang chuyện khác, “Được rồi, Quế ma ma thích ngã thì cứ để mụ ấy ngã đi. Ngươi mau theo ta đến đại sảnh gặp Thái tử.”

Thật ra Tô Khê cũng từng nghĩ tới khả năng Tô Lạc đã ra tay. Nhưng trong phòng này không có lấy một dấu vết giao đấu nào, hơn nữa Tô Lạc chỉ là một phế vật, làm sao có thể là đối thủ của Quế ma ma, một nhị giai võ sĩ? Vì thế nàng ta lập tức gạt bỏ khả năng ấy đi.

Nếu không nghĩ ra được, vậy dứt khoát mặc kệ, chẳng buồn bận tâm nữa.


Tô Khê chẳng buồn phân bua, kéo Tô Lạc đi thẳng, sợ chỉ cần buông tay ra một cái là nàng sẽ trốn mất. Mà nếu thế, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là Tô Khê nàng ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương