Tô Lạc lạnh lùng ngoái đầu lại liếc Quế ma ma một cái.
Ngày thường mụ ta vì Tô Khê mà làm trâu làm ngựa, cuối cùng chẳng phải vẫn bị ném bỏ một cách hờ hững đó sao? Không biết sau khi tỉnh lại, nếu biết Tô Khê khinh rẻ mình đến thế, Quế ma ma sẽ có cảm tưởng gì đây?
Chính sảnh Tô phủ.
Chính sảnh vô cùng rộng lớn, trên nền trải thảm lông đỏ, hai hàng có tám chỗ ngồi, mỗi chiếc ghế đều được làm từ gỗ tử đàn quý giá, trông ung dung hoa lệ, xa xỉ mà cao sang.
Sở dĩ gỗ tử đàn quý hiếm là vì nó chỉ mọc trong khu rừng Hắc Ám. Mà nơi ấy ma thú hoành hành, muốn vận chuyển loại gỗ này ra ngoài phải trả giá cực lớn.
Cũng chỉ có gia tộc lớn như Tô phủ mới xa xỉ đến mức dùng nó để chế tác đồ dùng trong nhà.
Tô Lạc rất ít khi đến chính sảnh.
Bởi thông thường, nàng vốn không có tư cách bước vào nơi này.
Lúc này, trong đại sảnh đã có vài người ngồi sẵn.
Ngồi ở vị trí chủ tọa không phải ai khác, chính là Thái tử Nam Cung Lưu Tuyệt mà hôm qua Tô Lạc mới gặp.
Dường như hắn rất ưa màu vàng, hôm nay vẫn khoác một thân cẩm bào vàng rực, trên áo thêu hình kim long sáu móng, dữ tợn giương nanh múa vuốt.
Đôi mắt lạnh nhạt vô cùng kia của hắn, từ đầu tới cuối chưa từng dừng lại trên người Tô Lạc. Tựa như chỉ cần liếc nhìn nàng thêm một cái cũng đủ làm bẩn đôi mắt cao quý của hắn.
Hắn bưng chén trà thơm, tư thế tao nhã tôn quý, điềm nhiên nhấp từng ngụm, dáng vẻ cao cao tại thượng, thần thái hờ hững chẳng để tâm.
Ngồi phía dưới hắn là Tô Tử An, Tô đại tướng quân.
Đây cũng là lần đầu tiên Tô Lạc gặp vị phụ thân trên danh nghĩa của nguyên chủ này.
Chỉ thấy ông ta mặc một thân cẩm bào màu đen, tuổi chừng hơn bốn mươi, gương mặt lạnh cứng như phủ sương giá, uy nghiêm mà lạnh lẽo, đặc biệt là đôi mắt kia, ẩn chứa vô tận hàn ý cùng sát khí nghiêm nghị.
Ông ta sa sầm gương mặt nghiêm túc, quát Tô Lạc: “Sao lại vô phép vô tắc như vậy? Còn không mau hành lễ với Thái tử?”
Mà lúc này, Tô Khê đã sớm dịu dàng hành lễ xong xuôi, lại còn thân mật quấn quýt bên cạnh Thái tử, ngọt ngào hết tiếng gọi Thái tử ca ca, lại tới tiếng gọi thái tử ca ca, nghe đến mức người ta phát ngấy.
Thái tử ngước mắt, đôi mắt âm trầm chậm rãi dừng lại trên mặt Tô Lạc. Hắn hờ hững mở miệng: “Ngươi chính là Tô Lạc?”
Nói thật, nha đầu trước mắt này dung mạo quả thực không tệ, tựa đóa hoa sen vừa nở. So với những phi tần trong phủ Thái tử của hắn, chỉ có hơn chứ không kém. Nghĩ đến đây, ánh mắt Thái tử nhìn Tô Lạc càng thêm nóng bỏng.
Tô Lạc thản nhiên đáp: “Đúng vậy.”
Giọng nàng trong trẻo mà lạnh nhạt, bình tĩnh lưu loát, không thừa lấy một chữ.
Nàng cứ thế ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thái tử. Đôi mắt đen láy như chấm mực, thẳng tắp nhìn chằm chằm hắn.
Thái tử khẽ nhíu mày, bởi đôi mắt của Tô Lạc quá mức trong trẻo, quá mức sáng ngời. Chỉ cần nàng nhìn như vậy, liền giống như một tia sáng chói mắt, trong khoảnh khắc soi rõ toàn bộ bí mật giấu sâu nơi đáy lòng hắn.
Thái tử sa sầm mặt, lặng lẽ đánh giá nàng. Ánh mắt hắn nheo lại, bàn tay nâng chén trà, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo: “Chỉ vì ngươi mà bổn cung bị người đời cười nhạo hơn mười năm. Ngươi nói xem, ngươi đáng phải chịu tội gì?”
Không ngờ vị Thái tử này không chỉ âm hiểm mà còn vô sỉ đến vậy. Hắn bị người đời chê cười suốt hơn mười năm, liên quan gì đến nàng? Thế mà lại đem hết mọi tội lỗi đổ lên đầu nàng.
Nếu là Tô Lạc yếu đuối vô dụng trước kia thì cũng thôi. Nhưng Tô Lạc hiện giờ, sao có thể chịu thiệt như vậy?