Bà lão này là ma ma đắc lực nhất bên cạnh Tô phu nhân, người ta gọi là Quế ma ma. Mụ là nhị giai võ sĩ, bởi vậy ở trước mặt Tô Lạc xưa nay luôn vênh váo tự đắc, hất hàm sai khiến, cứ như mụ mới là chủ tử, còn Tô Lạc chỉ là kẻ thấp hèn không đáng nhắc tới.
Tô Lạc lạnh lùng cười: “Ngươi bảo ta đi là ta phải đi sao? Thế thì ta cũng nể mặt ngươi quá rồi.” Trong ký ức của Tô Lạc, vị Tô phu nhân này vốn chẳng phải hạng người lương thiện gì. Nguyên chủ từng chịu bao nhiêu thiệt thòi trên tay Tô phu nhân và cả Quế ma ma này, thật sự đếm cũng không xuể.
Quế ma ma cười nhạt, khinh miệt nói: “Tứ tiểu thư, ngài đang nói đùa đấy à?”
“Bổn tiểu thư không hề nói đùa.” Tô Lạc khoanh tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm nghị như thật.
Quế ma ma nheo mắt lại, đáy mắt lóe lên một tia hung ác: “Nếu tứ tiểu thư đã không biết điều như vậy, thế thì nô tỳ đành thất lễ.”
Ngoài miệng tuy xưng là nô tỳ, nhưng trên mặt mụ chẳng hề có lấy nửa phần cung kính, tay chân lại càng vô lễ. Chỉ thấy mụ sải mấy bước lên trước, áp sát đến bên người Tô Lạc, đôi tay thô khỏe như đang bắt gà con, chộp thẳng về phía gáy nàng.
Đáy mắt Tô Lạc thoáng hiện một tia lạnh lẽo.
Chỉ là một kẻ nô bộc, vậy mà cũng dám động tay động chân với nàng? Đúng là chán sống.
Ngay khi bàn tay thô kệch kia sắp chạm được vào Tô Lạc, trong mắt Quế ma ma vừa lộ ra một tia đắc ý, thì ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tình thế bỗng xoay chuyển!
“A...” Một tiếng thét thảm thiết bật ra từ miệng Quế ma ma. Chỉ thấy mụ ôm chặt cánh tay phải, đau đến mức mồ hôi lạnh vã đầy mặt.
Quế ma ma đương nhiên phải đau. Bởi Tô Lạc vốn tinh thông cấu tạo thân thể người, vừa ra tay đã trật khớp cánh tay phải của mụ. Động tác ấy gọn gàng dứt khoát, không hề dây dưa chần chừ.
Tô Lạc khoanh tay, điềm nhiên liếc xéo mụ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh đầy mỉa mai.
“Ngươi... ngươi sao có thể...” Quế ma ma kinh ngạc đến biến sắc, hiển nhiên bị dọa không nhẹ.
“Ồ?” Tô Lạc nhếch môi cười lạnh.
Quế ma ma đau đến hít sâu một hơi, trong lòng không ngừng tự nhủ với chính mình: Ảo giác, nhất định là ảo giác. Tứ tiểu thư chỉ là một phế vật, căn bản không thể tập võ, sao có thể thắng được mụ?
Nghĩ vậy, Quế ma ma âm hiểm cười mấy tiếng: “Nếu tứ tiểu thư đã không uống rượu mời mà cứ thích uống rượu phạt, vậy đừng trách lão nô vô lễ!”
Cánh tay còn lành lặn kia của Quế ma ma như gọng kìm sắt, hung hăng chộp thẳng về phía cổ Tô Lạc. Mụ không tin lần này vẫn không bắt nổi vị tứ tiểu thư tay trói gà không chặt này.
Đột nhiên, Quế ma ma chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Thân ảnh Tô Lạc đã biến mất khỏi tầm mắt mụ.
Thế nhưng, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tô Lạc nhấc chân, hung hăng đạp vào cái mông béo ụ của Quế ma ma.
Hôm qua, chính một chiêu ấy đã đá Tô Vãn rơi xuống hồ sen. Mà hôm nay, cú đá này còn mạnh hơn gấp bội, trực tiếp đá Quế ma ma bay thẳng vào bức tường cách đó ba trượng.
“Rầm!”
Một tiếng va đập dữ dội vang lên.
Bức tường đã cũ kỹ lâu ngày không sửa, vốn không còn chắc chắn. Chỉ thấy nó rung lên dữ dội mấy cái, tuy chưa đổ sập nhưng bụi đất trên tường đã ào ào rơi xuống. Mà Quế ma ma lúc này đã đập đầu ngất lịm từ lâu.
Một màn ấy khiến Lục La đứng bên cạnh trợn tròn mắt.
“Tiểu... tiểu... tiểu thư?” Lục La kinh hãi đến mức nói cũng không nên lời.