Trong đôi mắt đen của hắn thoáng hiện một tia trầm ngâm sâu xa.
Có thể thắp sáng linh khí màu chàm, điều đó đã đủ chứng tỏ thiên phú linh lực cực mạnh, bởi vì trên khắp đại lục, người có thể đạt tới thiên phú chàm giai cũng vô cùng hiếm hoi.
Nhưng điều khiến Nam Cung Lưu Vân không biết phải nói gì chính là, luồng linh khí ấy giống hệt một đứa trẻ nghịch ngợm, từng chút từng chút một, tuy bò rất chậm, nhưng sau khi leo đến đỉnh cao nhất, nó lại…
Lại quay sang thắp sáng cột thủy tinh hình lăng trụ màu tím.
Cột thủy tinh màu tím… Từ trước đến nay ở Đông Lăng quốc, người đạt đến cấp bậc ấy cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà nha đầu Tô Lạc này, nàng lại thật sự đạt đến linh khí màu tím!
Thế mà suốt mười năm nay, nha đầu này lại luôn bị coi là phế vật, bị chèn ép, bị sỉ nhục, bị hoang phí biết bao thời gian. Quả thực đúng là phí của trời!
Ngay lúc này, dù Nam Cung Lưu Vân có tu dưỡng tốt đến đâu cũng không nhịn được mà muốn mắng người.
Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì? Vì sao một tiểu nha đầu có thiên phú xuất chúng đến vậy lại bị coi thành phế vật?
Chuyện này nhất định phải tra cho ra lẽ. Đáy mắt Nam Cung Lưu Vân thoáng hiện một tia lạnh lẽo.
Mười phút, nửa canh giờ, một canh giờ… Linh lực của nàng tựa biển rộng mênh mang, cuồn cuộn không dứt. Truyền vào lâu đến vậy, thế mà thần sắc nàng vẫn không lộ ra chút mỏi mệt nào.
Trong thế giới lấy võ làm tôn này, thiên phú và thực lực quyết định tất cả. Trong bảy màu ấy, mỗi màu đều tượng trưng cho thành tựu tương lai của mỗi người.
Mà màu tím còn được chia thành thượng phẩm, trung phẩm và hạ phẩm.
Theo thời gian dần trôi, linh khí màu tím chậm rãi dâng lên, từ từ vượt qua hạ phẩm, đạt tới trung phẩm, cuối cùng lại…
Thượng phẩm!
Tím thượng phẩm!
Trên gương mặt vốn luôn bình thản không gợn sóng của Nam Cung Lưu Vân, lúc này hiện rõ vẻ sững sờ.
Ban đầu hắn còn cho rằng Tô Lạc có thể đạt đến linh khí màu lam đã là rất khá rồi, nào ngờ kết quả cuối cùng lại là tím thượng phẩm. Chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nổi, thiên phú ấy mạnh đến mức khiến người ta kinh hãi.
Nhưng mà… nhưng mà luồng linh khí màu tím kia vẫn còn quỷ dị tiếp tục bò lên phía trên, lặng lẽ mà nhích lên. Tốc độ của nó chẳng nhanh hơn kiến là bao, nhưng trên thực tế, nó chưa từng dừng lại.
Sắp chạm đỉnh rồi… sắp chạm tới đỉnh rồi…
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc ấy, biến cố bất ngờ ập đến!
Ngay khi cột thủy tinh hình lăng trụ sắp bị lấp đầy, bảy cột thủy tinh đủ màu đột nhiên như ngọn đèn bị dập tắt, mọi sắc màu trong nháy mắt đều biến mất sạch.
Chỉ trong chớp mắt, bảy cột thủy tinh lại trở về vẻ trong suốt, lạnh lẽo như ban đầu, không còn mang theo một tia màu sắc nào.
Tô Lạc chợt cảm thấy nơi khóe miệng ngọt lịm, một dòng máu tươi trào ra theo khóe môi…
“Lạc Lạc!” Gần như trong nháy mắt, Nam Cung Lưu Vân đã xuất hiện trước mặt Tô Lạc. Tốc độ của hắn nhanh như một làn khói trắng vụt qua. Hắn ôm nàng vào lòng, ánh mắt lộ rõ một tia căng thẳng.
“Ta không sao.” Tô Lạc dựa vào lòng hắn, yếu ớt lắc đầu. “Vừa rồi là sao vậy? Kết quả thí nghiệm của ta rốt cuộc là thế nào? Có phải ta vẫn là phế vật không?”
Suy cho cùng, nàng vẫn để tâm đến thiên phú phế vật của mình.
Khóe môi Nam Cung Lưu Vân nhếch lên một nụ cười tà mị. Hắn gõ nhẹ lên vầng trán trơn nhẵn của nàng, giọng trầm thấp: “Nếu ngươi mà là phế vật, vậy người trong thiên hạ đều chỉ là một lũ bao cỏ.”
“Nói vậy… ta không phải phế vật?” Tô Lạc lập tức thấy lòng nhẹ hẳn đi. Ánh mắt nàng sáng lên, đầy chờ mong nhìn chăm chú Nam Cung Lưu Vân.