“Ý ngươi là gì?” Tô Lạc khó hiểu hỏi.
Nam Cung Lưu Vân cũng không biết rốt cuộc là khâu nào có vấn đề, hắn gõ nhẹ lên trán Tô Lạc: “Yên tâm đi, ngươi tuyệt đối là thiên tài trong thiên tài, điều này không ai có thể phủ nhận. Chỉ là quá trình có lẽ sẽ gian nan hơn một chút. Dù sao mười năm cũng đã chờ qua rồi, chờ thêm vài ngày nữa thì có đáng gì?”
“Ừm?” Tô Lạc lặng lẽ nhìn hắn: “Chẳng lẽ tình huống đột nhiên thu lại như ta là trường hợp đặc biệt sao?”
Nam Cung Lưu Vân nhìn nàng bằng ánh mắt đầy đồng cảm, rồi trịnh trọng gật đầu.
Tô Lạc suy sụp ngồi phịch xuống đất, ôm đầu rên rỉ. Nàng sao lại có số khổ đến thế chứ?
“Ta nói cho ngươi một tin tốt.” Nam Cung Lưu Vân không nỡ thấy nàng như vậy, bèn cười hì hì ghé sát lại, nở nụ cười tà mị mà bí ẩn.
“Nói đi.” Tô Lạc đáp gọn lỏn.
“Thiên phú của ngươi quả thật rất mạnh. Ngươi có nhìn thấy luồng sáng vừa rồi hiện lên quanh người không? Còn nhớ đó là màu gì chứ?”
“Màu xanh lục pha chút màu cam?” Tô Lạc đáp, giọng có phần không chắc.
Nam Cung Lưu Vân xoa đầu nàng như xoa một chú cún nhỏ, nơi khóe môi vương một nét dịu dàng mà ngay cả chính hắn cũng chưa nhận ra: “Nha đầu ngốc, chẳng lẽ ngươi không biết màu xanh lục tượng trưng cho hệ Mộc, còn màu cam tượng trưng cho hệ Hỏa sao?”
“Ý ngươi là...?”
“Không sai, ngươi có song hệ nguyên tố, lần lượt là hệ Mộc và hệ Hỏa.” Trong mắt Nam Cung Lưu Vân thoáng hiện vẻ hâm mộ, “Đúng là khiến người ta phải ghen tị đấy, Mộc hệ với Hỏa hệ.”
“Ngươi hâm mộ cái gì chứ?” Tô Lạc khó hiểu hỏi. Nàng từng nghe Lục La giảng giải rồi, vị Tấn Vương điện hạ trong truyền thuyết này chính là người đồng tu tam hệ nguyên tố, vậy mà lại đi hâm mộ nàng chỉ có song hệ?
“Đúng là nha đầu có phúc mà không biết hưởng.” Nam Cung Lưu Vân đỡ nàng dậy, đưa nàng ngồi lên tấm đệm mềm bên giường, rồi kiên nhẫn giải thích: “Nếu là nguyên tố khác thì song hệ cũng không có gì lạ. Nhưng Mộc nguyên tố và Hỏa nguyên tố lại cùng xuất hiện trên một người, ngươi có biết điều đó có ý nghĩa gì không?”
“Là gì?” Tô Lạc ngơ ngác hỏi. Với thế giới lấy võ làm đầu này, hiểu biết của nàng quả thật quá ít ỏi.
“Mộc hệ và Hỏa hệ cùng tồn tại, điều đó có nghĩa là... một luyện dược sư đã xuất thế.”
“Nha đầu, ngươi có biết luyện dược sư là gì không?” Bộ dạng ngơ ngác của tiểu nha đầu này thật đáng yêu, hắn lén đưa tay véo nhẹ gương mặt phấn nộn của nàng một cái.
Tô Lạc trừng hắn một cái, nhàn nhạt nói: “Giải thích đi.”
Nam Cung Lưu Vân bật cười ha hả: “Người có thiên phú nguyên tố vốn đã rất ít, mà luyện dược sư lại đòi hỏi điều kiện hà khắc là phải có song hệ Hỏa Mộc, cho nên trên đại lục này, luyện dược sư xưa nay vô cùng hiếm thấy, địa vị cũng cực cao. Cứ lấy ngươi làm ví dụ đi, nếu đám người trong nhà ngươi biết được thiên phú của ngươi, tuyệt đối sẽ nâng niu ngươi như báu vật. Đừng nói là bắt nạt ngươi, chỉ sợ ngay cả nặng lời với ngươi một câu cũng không dám.”
“Luyện dược sư lợi hại đến vậy sao?” Tô Lạc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, hỏi thật kỹ.
“Đương nhiên rồi. Ngươi đã từng nghe đến đan dược giúp phá vỡ cực hạn chưa? Chỉ cần một viên thôi, đã có thể giúp người đang bị kẹt ở cảnh giới cực hạn phá tan gông cùm. Đến nước này rồi, ngươi còn thấy luyện dược sư không quan trọng nữa sao?” Nam Cung Lưu Vân xoa đầu nàng, “Giờ thì biết thiên phú của mình nghịch thiên đến mức nào chưa? Trong lòng đã dễ chịu hơn chút nào chưa?”
“Nhưng mà...” Tô Lạc nhìn đôi tay mình, rồi lại nhìn khối thủy tinh lăng trụ trong veo kia, linh lực của nàng thật sự quá quỷ dị.