Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 17

Trước Sau

break
Tô Lạc hít sâu một hơi, kiên định bước lên phía trước, chậm rãi đặt tay lên quả cầu thủy tinh.

Dù sao nàng cũng đã là phế vật thiên phú bằng không trong truyền thuyết, chẳng lẽ còn có tình huống nào tệ hơn thế nữa sao? Đã không còn, vậy nên nàng hoàn toàn không cần phải bận lòng.

Quả cầu thủy tinh trong trẻo óng ánh, thanh khiết như một làn suối mát, khiến lòng người đang xao động cũng dần dần lắng xuống.

“Nhắm mắt lại, đừng nghĩ gì cả, chỉ cần dồn linh khí vào trong là được.” Giọng Nam Cung Lưu Vân trầm thấp, ôn hòa, tựa dòng suối nhỏ lững lờ chảy, mang đến cho người ta một cảm giác vô cùng dễ chịu.

Tô Lạc gật đầu, thần sắc an nhiên, yên tĩnh, bất tri bất giác tiến vào một trạng thái kỳ lạ khác.

Phía sau quả cầu thủy tinh là bảy cột trụ thủy tinh hình lăng trụ, mỗi cột cao mười mét, tất cả đều trong suốt óng ánh, sáng rõ đến tận đáy.

Lúc này chúng vẫn chưa mang màu sắc nào. Nếu thiên phú linh lực của một người đủ tốt, những cột trụ thủy tinh ấy sẽ bắt đầu đổi màu từ cột đầu tiên.

Bảy cột thủy tinh lần lượt xếp theo thứ tự: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Bắt đầu từ cột thứ nhất, chỉ khi linh lực màu đỏ đổ đầy cột ấy thì cột màu cam thứ hai mới bắt đầu sáng lên.

Còn Tô Lạc lúc này, linh lực trong lòng bàn tay nàng đang cuồn cuộn tuôn ra như thủy triều.

Quả cầu thủy tinh bắt đầu phát sáng, hơn nữa càng lúc càng sáng, càng lúc càng chói lòa, sáng đến mức gần như làm đau cả hai mắt người nhìn.

Thế nhưng Nam Cung Lưu Vân vẫn bình tĩnh đứng bên cạnh Tô Lạc. Chỉ là trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, có một thoáng khựng lại.

Đột nhiên—

Một luồng sáng nóng rực bắn thẳng vào cột thủy tinh hình lăng trụ đầu tiên.

Vèo một cái, chưa đến một giây, cột thủy tinh thứ nhất đã đầy ắp linh lực màu đỏ.

Ngay sau đó, cột lăng trụ màu cam thứ hai cũng vèo một cái đầy kín.

Vốn dĩ Nam Cung Lưu Vân đang khoanh tay trước ngực, dáng vẻ thảnh thơi nhàn nhã, khóe môi còn mang nụ cười như có như không. Nhưng đến lúc này, hắn cũng không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh ấy nữa, chỉ biết hơi há hốc miệng nhìn những cột trụ thủy tinh đang không ngừng biến đổi, rực rỡ lấp lánh.

Tốc độ này quả thật quá kinh người!

Theo nhận thức trước đây của Nam Cung Lưu Vân, cho dù thiên phú có tốt đến đâu, những cột thủy tinh này cũng phải như dòng nước nhỏ chầm chậm dâng lên rồi mới đầy. Hắn chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế này, chỉ vèo một cái, như ngồi hỏa tiễn mà lao vọt lên.


Màu đỏ…

Màu cam…

Màu vàng…

Vèo, vèo, vèo. Chưa đến một phút, Tô Lạc đã liên tiếp vượt qua ba cột thủy tinh hình lăng trụ. Hơn nữa nhìn sắc mặt nàng vẫn bình thường, hơi thở không gấp, hoàn toàn không có chút dấu hiệu nào là đã đến cực hạn.

Nam Cung Lưu Vân lặng lẽ nhìn thiếu nữ đang tỏa sáng rực rỡ giữa quầng sáng chói mắt kia, đáy mắt thoáng hiện một tia cảm xúc kỳ lạ. Chuyện đang diễn ra lúc này quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn.

Trên gương mặt nàng là nụ cười điềm đạm, tựa sương mai dưới nắng xuân, trong trẻo mà lay động lòng người. Nàng mê người đến thế, rung động lòng người đến thế, khiến người ta không sao rời mắt nổi.

Tô Lạc hoàn toàn không biết Nam Cung Lưu Vân đang nghĩ gì, cũng không hề hay biết thiên phú của mình đã khiến hắn chấn động đến nhường nào. Lúc này, nàng vẫn không ngừng truyền linh lực vào.

Màu lục… Cột thủy tinh hình lăng trụ màu lục cũng đã được lấp đầy.

Linh lực vẫn hoàn toàn chưa có ý dừng lại, lại nhanh chóng bò lên phần màu lam!

Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Tô Lạc nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi!

Dễ như trở bàn tay vượt qua màu lam…

Tuy tốc độ đã chậm lại, nhưng hoàn toàn không có xu thế dừng hẳn!

Màu chàm…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương