Nếu đã vậy, chi bằng nàng cũng chơi thử trò chơi câu chữ này một phen. Dù sao điều kiện ấy cũng đâu phải do chính miệng nàng đòi hỏi, chẳng phải sao?
“Đi!”
Lời vừa dứt, Nam Cung Lưu Vân đã ôm Tô Lạc vào lòng. Thân hình hắn như đại bàng sải cánh, lướt nhanh qua không trung, gần như chân không chạm đất, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, chỉ để lại những tàn ảnh mờ nhạt.
Gió bên tai rít lên vun vút. Tô Lạc thấy tò mò nên mở mắt ra, liền trông thấy mình đang bay giữa không trung. Từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ đế đô đều thu hết vào tầm mắt nàng.
“Không sợ sao?” Mang theo một người mà vẫn có thể ung dung lướt đi giữa không trung, Nam Cung Lưu Vân lại còn thong thả mở miệng nói chuyện, đủ thấy võ công của hắn cao đến mức nào, sâu không lường được, khó ai dò thấu.
“Ta thích.” Tô Lạc thật sự rất thích cảm giác bay lượn giữa trời cao này, cảm giác vạn vật đều nằm dưới tầm mắt mình. Nàng hít sâu một hơi, tay lại siết chặt thành quyền.
Đáng tiếc, nàng sinh ra đã là phế vật, nhất định không thể chạm tới độ cao như Nam Cung Lưu Vân.
Nam Cung Lưu Vân dường như nhìn thấu điều nàng muốn nói mà chưa nói, khóe môi nở ra một nụ cười tà mị, giọng nói trầm thấp mà mê hoặc: “Đợi kết quả thí nghiệm có rồi, ai dám nói nhất định sẽ không có màn xoay chuyển long trời lở đất?”
“Chỉ mong là vậy.” Tô Lạc âm thầm tự cổ vũ mình trong lòng.
Từ rất xa, đã có thể nhìn thấy hình dáng của Thần Điện.
Thần Điện được xây ở vị trí trung tâm nhất của đế đô, địa thế còn chuẩn mực hơn cả hoàng cung. Từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy phần mái nhọn vươn lên, phía trước là quảng trường rộng lớn. Giữa quảng trường có một hồ nước phun, còn phía trước hồ là từng pho tượng do bậc thầy điêu khắc tạo nên.
Hổ, báo, chó rừng, sói… Những tượng ma thú trên đại lục, ở đây gần như đều có thể tìm thấy.
“Đến rồi.” Nam Cung Lưu Vân ôm theo Tô Lạc nhẹ nhàng đáp xuống, hai người hạ thẳng trước cổng Thần Điện.
Nam Cung Lưu Vân đến cả lệnh bài cũng không cần lấy ra. Lão giả canh cửa vừa thấy hắn liền cung kính hành lễ, mắt không dám nhìn ngang, lập tức mở rộng cửa điện.
Theo lời Nam Cung Lưu Vân, gương mặt này của hắn chính là tấm thông hành tốt nhất.
Hắn nắm tay Tô Lạc, dẫn nàng đi thẳng lên đại sảnh tầng ba.
Tầng một là nơi dành cho dân thường đến khảo nghiệm, bởi vậy bọn họ không cần vào, cứ trực tiếp đi lên là được.
Tầng hai là nơi dành cho hàng văn võ bá quan cùng những người cùng thân phận đến thí nghiệm. Tô Lạc vốn tưởng mình sẽ vào tầng này, nhưng rồi phát hiện cũng không phải.
Còn tầng ba, người có thể bước lên cực kỳ ít, chỉ người trong hoàng thất mới có tư cách tiến vào…
Tầng ba đèn đuốc mờ sáng, vẻ đẹp tráng lệ mà tinh xảo. Giữa đại sảnh rộng lớn đặt một chiếc bàn bằng ngọc thạch. Trên bàn là một quả cầu thủy tinh lớn cỡ quả bưởi…
Quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng nhàn nhạt, trong suốt tinh khiết, sáng ngời như đôi mắt, dường như có thể soi thấu tận nơi sâu nhất trong lòng người…
Thiên phú linh lực được chia thành bảy màu: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Trong đó, màu đỏ là thấp kém nhất, còn màu tím là mạnh nhất. Mà từ xưa đến nay, người sở hữu thiên phú màu tím cực kỳ hiếm có, đếm trên đầu ngón tay, e rằng mấy trăm năm mới xuất hiện một người.
Mà từ thiên phú linh lực của một người, có thể nhìn ra hắn có thể đi được bao xa trong thế giới lấy cường giả làm tôn này, cuối cùng sẽ đứng ở vị trí cao đến đâu.
Bởi vậy, khảo nghiệm thiên phú thường thường có thể quyết định vận mệnh của một con người.
“Đặt tay ngươi lên quả cầu thủy tinh.” Nam Cung Lưu Vân ra hiệu với Tô Lạc.