Viện cũ của Kiều Niệm mang tên Lạc Mai viện.
Trong sân trồng đủ loại mai. Mỗi khi đông về, mai trong Lạc Mai viện lại thi nhau nở rộ, hương sắc kéo dài mãi đến đầu xuân vẫn chưa tàn.
Những gốc mai ấy đều do chính Lâm Hầu gia sai người tìm khắp Tĩnh quốc mang về, chỉ vì khi còn bé Kiều Niệm từng nói, loài hoa nàng yêu nhất đời này chính là mai.
Mỗi năm, Hầu phủ phải chi hơn trăm lượng bạc chỉ để chăm dưỡng những gốc mai đó.
Thế nhưng năm Lâm Diên trở về, chỉ một câu “Mai trong viện của tỷ tỷ đẹp quá”, Lạc Mai viện liền đổi chủ, trở thành nơi ở của nàng ta.
Ngày ấy Kiều Niệm căm phẫn khôn nguôi, còn bây giờ nhớ lại, lòng nàng lại chẳng dậy nổi chút gợn nào.
Lâm Diên mới là thiên kim chân chính của Hầu phủ, mọi thứ trong phủ này, từ vật đến người, dĩ nhiên đều thuộc về nàng ta.
Còn nàng, chẳng qua chỉ là kẻ chim cu chiếm tổ, một người ngoài mà thôi.
Nha hoàn dẫn đường tỏ ra rất nhiệt tình: “Những nha hoàn từng hầu hạ tiểu thư trước kia đều đã xuất giá. Phu nhân sai nô tỳ từ nay theo hầu tiểu thư. Nô tỳ tên Ngưng Sương, sau này tiểu thư có việc gì cứ dặn dò nô tỳ.”
Ngưng Sương có gương mặt bầu bĩnh như trẻ con, hai má phúng phính. Kiều Niệm nhìn nàng thấy quen mắt, bèn hỏi: “Ngươi là người trong viện của Tiểu Hầu gia sao?”
Ngưng Sương thoáng ngạc nhiên xen lẫn vui mừng: “Tiểu thư vẫn còn nhớ nô tỳ sao?”
Kiều Niệm khẽ gật đầu. Trước kia nàng thường sang viện Lâm Diệp chơi, người trong viện hắn dĩ nhiên nàng đều có ấn tượng.
Chỉ là nàng không hiểu vì sao Lâm Diệp lại sắp xếp người của mình bên cạnh nàng.
Nhớ lại ba năm trước, Lâm Diệp từng nhiều lần hiểu lầm nàng muốn hại Lâm Diên, Kiều Niệm chợt nghĩ, có lẽ hắn phái Ngưng Sương đến để giám sát nàng.
Phương Hà uyển không lớn. Vừa bước qua cổng đã thấy một hồ sen. Nếu là mùa hạ, sen nở chen nhau, dẫu muỗi nhiều một chút nhưng phong cảnh vẫn rất nên thơ.
Chỉ tiếc giờ đây sen đã tàn từ lâu, trên mặt nước đóng băng chỉ còn vài cành khô lay lắt, cảnh tượng tiêu điều khiến cả Phương Hà uyển trông càng lạnh lẽo hơn bên ngoài.
May mà trong phòng lại ấm áp.
Lò than cháy đỏ, nước nóng cũng đã được hạ nhân chuẩn bị sẵn. Ngưng Sương định tiến lên hầu hạ Kiều Niệm tắm rửa, nhưng cổ tay đã bị nàng giữ lại.
“Không cần, ta tự làm được.”
Ngưng Sương sửng sốt: “Sao có thể được chứ? Làm gì có chuyện để tiểu thư tự tay lo liệu?”
“Ta tự làm.” Kiều Niệm lặp lại, giọng nhàn nhạt, không mang theo cảm xúc, nhưng lại có khí thế khiến người ta khó lòng trái ý.
Ngưng Sương đành đặt y phục xuống: “Vậy nô tỳ đứng ngoài chờ. Tiểu thư cần gì cứ gọi một tiếng.”
“Được.”
Kiều Niệm khẽ đáp rồi không nói thêm gì. Chỉ khi nhìn thấy Ngưng Sương bước ra ngoài, khép cửa lại, nàng mới đi vòng sau bình phong, chậm rãi cởi từng lớp y phục trên người…
Một canh giờ sau, Kiều Niệm mới tới viện của lão phu nhân.
Thế nhưng vừa bước vào đã bị Lâm Diệp chặn lại.
“Sao ngươi vẫn chưa thay y phục?” Mặt hắn phủ đầy giận dữ, vẻ thiếu kiên nhẫn hiện rõ, ánh mắt nhìn nàng cũng lộ vài phần chán ghét. “Muốn để tổ mẫu thấy bộ dạng cung tỳ này của ngươi rồi xót xa cho ngươi, phải không?”
Kiều Niệm định mở lời giải thích, nhưng Lâm Diệp chẳng cho nàng cơ hội. Hắn đưa tay đẩy nàng ra ngoài: “Ta cảnh cáo ngươi, thân thể tổ mẫu không chịu nổi kích động. Mau dẹp ngay mấy tâm tư bẩn thỉu đó đi! Nếu khiến tổ mẫu khó chịu, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”
Kiều Niệm bị đẩy ra khỏi viện. Hôm nay vốn đã trẹo chân, lại bị hắn xô đẩy liên tiếp, cổ chân đau nhói. Một cái loạng choạng, nàng ngã sấp xuống đất.
Cảnh tượng ấy vừa hay lọt vào mắt Lâm phu nhân đang vội vã bước tới.
“Diệp nhi, dừng tay!”
Lâm phu nhân hấp tấp chạy lại. Thấy Kiều Niệm nhất thời không đứng dậy nổi, bà liền sai nha hoàn bên cạnh tới đỡ.
Lâm Diệp lạnh lùng nói: “Nương, không thể trách con. Là nàng ta có ý đồ xấu! Rõ ràng người đã chuẩn bị y phục mới cho nàng, vậy mà nàng vẫn mặc bộ này đi gặp tổ mẫu. Chẳng phải muốn chọc cho tổ mẫu đau lòng sao?”
Nghe vậy, Lâm phu nhân mới chú ý Kiều Niệm vẫn khoác trên mình y phục cung tỳ.
Bà khẽ thở dài, song vẫn dịu giọng: “Niệm Niệm, ba năm con không ở phủ, sức khỏe tổ mẫu ngày càng kém. A huynh con không nên động tay với con, nhưng nó cũng là vì lo cho tổ mẫu. Bộ y phục này… con vẫn nên thay đi thì hơn.”
Kiều Niệm ngẩng mắt nhìn Lâm phu nhân, lại liếc sang Lâm Diên đứng bên cạnh, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: “Y phục đều chật.”
Những bộ đồ Lâm phu nhân chuẩn bị hẳn là may theo vóc dáng Lâm Diên.
Nhưng nàng cao hơn Lâm Diên nửa cái đầu, những bộ ấy căn bản không vừa.
Lâm phu nhân lập tức áy náy: “Thì ra là vậy, là nương sơ suất. Nương sẽ sai người đi may mới cho con ngay.”
Không ngờ Lâm Diệp càng thêm tức giận: “Không vừa đến mức nào chứ? Ngươi chỉ cao hơn Diên nhi một chút thôi, sao lại không mặc được? Làm cung tỳ ba năm, tính khí lại càng thêm đỏng đảnh!”
Kiều Niệm hít sâu một hơi. Nghĩ đến tính tình Lâm Diệp vốn quen oan uổng người khác, cuối cùng nàng cũng ngay trước bao ánh mắt mà vén tay áo lên.
“Không phải không mặc được, mà là không che nổi.”
Lời vừa dứt, xung quanh vang lên từng tràng hít lạnh.
Chỉ thấy hai bàn tay Kiều Niệm tím bầm, sưng đỏ, đầy những vết tê cóng, có chỗ còn rách da, trông vô cùng đáng sợ.
Nhưng đáng sợ hơn cả là những vết thương trên cánh tay nàng.
Không rõ do roi da hay trúc tiên đánh nên, từng vết chồng lên nhau, vết mới lẫn vết cũ, đỏ đen đan xen như một tấm lưới rách, kéo dài từ cánh tay xuống tận mu bàn tay.
Lâm Diệp lúc này mới hiểu thế nào là “không che nổi”.
Y phục không vừa, tay áo tất nhiên ngắn đi một đoạn. Khi nàng hành lễ với tổ mẫu, những vết thương này sẽ lộ ra. Nếu tổ mẫu trông thấy, bà sẽ đau lòng đến mức nào?
Lâm phu nhân cũng hiểu.
Nước mắt bà lập tức trào ra. Bà tiến lên nâng lấy đôi tay Kiều Niệm, xót xa khôn tả.
“Nương cứ ngỡ con vì oán giận nên không cho nương chạm vào… nào ngờ… nương làm con đau rồi, phải không?”
Kiều Niệm không đáp, cũng không rút tay về, mặc cho bà nâng niu như vậy.
Bên cạnh, Ngưng Sương cũng đỏ hoe mắt: “Chẳng trách tiểu thư không cho nô tỳ hầu hạ… Có phải trên người tiểu thư toàn là vết thương không?”
Toàn thân đều là thương tích ư?
Chỉ riêng cánh tay đã khiến người ta rợn lòng, nếu khắp người đều vậy…
Hơi thở Lâm phu nhân trở nên rối loạn: “Mau đi mời đại phu!”
Một nha hoàn vội vàng lĩnh mệnh rời đi, còn Lâm Diên bên cạnh đã khóc đến lê hoa đái vũ: “Bọn họ… sao có thể đối xử với tỷ tỷ như vậy?”
Thực ra, nếu Lâm Diên không nói câu này thì còn đỡ. Vừa nghe xong, trong lòng Kiều Niệm bỗng dâng lên một luồng ác ý khó kìm.
Nàng nhìn Lâm Diên, nhàn nhạt nói: “Tất nhiên là do công chúa sai khiến. Ai bắt nạt ta đều có thể tới trước mặt công chúa lĩnh thưởng. Bắt nạt càng tàn nhẫn, thưởng càng nhiều. Ai bảo… ta đã làm vỡ chiếc bát lưu ly của công chúa chứ?”
Nghe vậy, thân thể Lâm Diên bỗng cứng đờ. Đôi mắt mở to nhìn Kiều Niệm, từng giọt lệ lớn nối nhau rơi xuống.
Tựa như người bị ức hiếp suốt ba năm qua là nàng ta.
Phía sau nàng, nha hoàn kia vẫn cúi đầu im lặng.
Ba năm rồi, kẻ nha hoàn từng vu oan cho nàng vẫn bình yên đứng cạnh Lâm Diên. Vì thế, những lời “đau lòng” mà Lâm phu nhân luôn miệng nói, lọt vào tai Kiều Niệm chỉ còn lại một cảm giác buồn cười đến chua chát.