| Dịch giả | Mẫm |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Ngôn Tình Lịch sử Ngôn Tình Sủng Ngôn Tình Ngược Nữ cường Nam cường Nữ phụ Phản xuyên Nữ tôn Cổ Đại Gia Đấu Cung Đấu Ngôn tình Nữ Phụ Ngôn Tình Hài |
Kiều Niệm từng là minh châu được Hầu phủ nâng niu suốt mười lăm năm trời, là bảo bối đặt nơi đầu tim của song thân, là người mà ai ai trong phủ cũng hết mực yêu chiều. Thế nhưng chỉ trong một ngày, nàng bỗng bị báo tin rằng tất cả vinh sủng ấy vốn không thuộc về mình nàng chỉ là một thiên kim giả mạo.
Từ khoảnh khắc ấy, phụ mẫu từng ôm nàng trong vòng tay chở che nay quay sang yêu thương Lâm Diên. Người huynh trưởng luôn miệng nói sẽ bảo vệ nàng cả đời lại vì Lâm Diên mà tự tay đẩy nàng ngã khỏi lầu cao. Ngay cả vị hôn phu của nàng, Tiêu tướng quân uy danh lẫy lừng, người từng lập lời thề non hẹn biển, cuối cùng cũng lựa chọn đứng về phía Lâm Diên, để mặc nàng lẻ loi giữa cơn phong ba.
Vì Lâm Diên, họ trơ mắt nhìn nàng bị vu oan mà không một lời biện bạch nào, mặc cho nàng bị phạt vào Hoán Y Cục, trở thành nô tỳ giặt giũ thấp hèn suốt ba năm ròng. Ba năm ấy, không ai hỏi han, chẳng một bức thư, cũng không một lần ngoái đầu nhìn lại như thể nàng chưa từng tồn tại trên đời.
Nào ngờ, ba năm sau, Hầu gia và phu nhân lại khóc đến trước mặt nàng, nước mắt giàn giụa, giọng nghẹn ngào:
“Niệm Niệm… là cha mẹ sai rồi. Theo cha mẹ về nhà đi, được không con?”
Vị tiểu Hầu gia vốn kiêu ngạo không ai bì kịp cũng quỳ ngoài cửa nàng suốt một đêm dài, giọng khản đặc trong gió lạnh:
“Niệm Niệm, tha thứ cho huynh… có được không?”
Còn Tiêu tướng quân chiến công hiển hách, mang theo một thân đầy thương tích, máu thấm đỏ y bào, từng bước nặng nề tiến về phía nàng. Ánh mắt hắn chất chứa bao điều chưa kịp nói:
“Niệm Niệm, nàng hãy lại xót thương ta một lần nữa… nhìn ta thêm một lần thôi, được chăng?”
Thế nhưng trái tim nàng đã lặng lẽ chết đi trong vô vàn đêm dài tăm tối của ba năm làm nô ấy rồi.
Xót thương ư?
Ha… chi bằng chết đi rồi hóa thành tro bụi, còn khiến người ta nhẹ lòng hơn.
Về sau, Kiều Niệm gặp được một người nam nhân đặt nàng nơi tận cùng của yêu thương, trong mắt trong tim đều chỉ có mỗi mình nàng. Nhìn nàng an nhiên tựa vào hạnh phúc, những cố nhân năm xưa lại chẳng dám bước đến gần dù chỉ một bước.
Bởi họ sợ rằng, nếu lại kinh động đến nàng, thì trong những tháng năm còn lại của đời mình, e rằng ngay cả cơ hội được lặng lẽ nhìn nàng từ xa… cũng sẽ vĩnh viễn mất đi.
| Chương 1: Sau Ba Năm Làm Nô | |
| Chương 2: Cố Nhân | |
| Chương 3: Quả Thực Buồn Cười | |
| Chương 4: Từng Phản Kháng | |
| Chương 5: Chút hổ thẹn rẻ mạt |