Làm Nô Ba Năm, Cả Hầu Phủ Quỳ Cầu Xin Ta Tha Thứ

Chương 2: Cố Nhân

Trước Sau

break

Thân hình Kiều Niệm khẽ khựng lại. Trái tim vốn tưởng đã sớm nguội lạnh, không còn biết rung động, vậy mà chỉ vì giọng nói quen thuộc ấy lại lỡ nhịp hai lần.

Nàng chậm rãi ngẩng mắt nhìn về phía nam tử trong xe ngựa.

Là vị thiếu niên tướng quân từng lập công phong lang cư tư, cũng là người từng được định làm phu quân của nàng, Tiêu Hành.

Gần như theo bản năng, nàng quỳ xuống: “Nô tỳ bái kiến Tiêu tướng quân.”

Hàng mày Tiêu Hành khẽ nhíu, gần như khó nhận ra. Ánh mắt hắn lướt qua cổ chân nàng, giọng nói thản nhiên mà lạnh nhạt: “Lâm cô nương đang định hồi phủ sao?”

Kiều Niệm cụp mắt nhìn đôi gối mình, khẽ gật đầu: “Vâng.”

Lời vừa dứt, không gian chìm vào tĩnh lặng.

Tiêu Hành đang đợi nàng nói tiếp.

Dẫu sao, trước kia ở trước mặt hắn, nàng lúc nào cũng có vô vàn lời muốn nói.

Hắn không ưa kẻ lắm lời, nhưng nể tình giao hảo giữa hai nhà nên chưa từng quá mức trách mắng, chỉ là cũng chẳng buồn che giấu sự phiền chán. Có khi bị nàng làm cho đau đầu, hắn liền lấy ra một hộp điểm tâm nhét vào tay nàng để bịt miệng. Mỗi lần như thế, nàng vui mừng như một đứa trẻ, chỉ tiếc cái miệng lanh lảnh kia nhiều lắm cũng chỉ yên được nửa khắc.

Không ngờ ba năm không gặp, nàng lại chỉ đáp vỏn vẹn một chữ.

Tiêu Hành bước xuống xe ngựa, không hề tiến lên đỡ nàng, chỉ lạnh lùng nói: “Ta vừa hay phải vào cung phục mệnh, Lâm cô nương có thể ngồi xe của ta trở về.”

Kiều Niệm theo phản xạ muốn từ chối, nhưng môi vừa hé mở, giọng nói lạnh lẽo của hắn đã vang lên lần nữa: “Đã bị thương thì đừng cố gượng. Lâm cô nương không nghĩ cho bản thân, cũng nên nghĩ đến Lâm lão phu nhân.”

Ngữ khí mang theo uy nghi khiến người ta không thể cãi lời.

Kiều Niệm nhớ tới vị lão phu nhân luôn hết mực yêu thương mình. Nghĩ đến việc hôm nay nàng được rời khỏi Hoán Y Cục, hẳn là do lão phu nhân đích thân cầu xin trước mặt Hoàng hậu. Nếu để bà biết nàng lại tập tễnh đi bộ về, e rằng sẽ đau lòng khôn xiết.

Vì thế nàng không từ chối nữa, khẽ đáp: “Nô tỳ đa tạ Tiêu tướng quân.”

Nói rồi mới đứng dậy, từng bước hướng về xe ngựa.

Khi lướt qua bên cạnh hắn, thân thể nàng vẫn không tránh khỏi thoáng cứng lại.

So với ba năm trước, Tiêu Hành cao lớn hơn, cũng rắn rỏi hơn. Nghe nói không lâu trước hắn vừa khải hoàn, dường như quanh thân vẫn còn vương mùi sát khí từ chiến trường, khiến chỉ cần đi ngang qua, tim nàng cũng vô cớ thắt lại.

Nàng từng yêu mộ Tiêu Hành bằng tất cả nhiệt thành, dẫu rằng hắn chưa từng đáp lại.

Khi ấy nàng cho rằng hắn tựa một khối băng, đối với ai cũng lạnh nhạt. Chỉ cần nàng đủ ấm áp, sớm muộn gì cũng sẽ làm tan chảy được hắn.

Mãi đến khi tận mắt thấy Tiêu Hành dịu dàng mà cưng chiều nhìn Lâm Diên, Kiều Niệm mới hiểu, trên đời này có những thứ không phải cứ nỗ lực là sẽ có kết quả.

Có những người, định sẵn chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể đạt được điều mà kẻ khác cả đời cầu mà không được.

Cho nên ngày ấy, khi thấy Tiêu Hành che chở Lâm Diên, dùng ánh mắt sắc lạnh cảnh cáo mình, mọi lời biện bạch đều bị nàng nuốt ngược vào trong.

Phụ mẫu, a huynh, cả người nàng yêu nhất.

Tất cả đều đứng về phía Lâm Diên, đều mong nàng gánh tội thay nàng ta.

Thật ra có một câu Lâm Diệp nói rất đúng.

Nàng đã thay Lâm Diên hưởng mười lăm năm vinh hoa, vậy ba năm chịu tội này coi như hoàn trả.

Nhưng có ủy khuất không?

Đương nhiên là có.

Rõ ràng nàng chẳng làm gì sai, vậy mà chỉ trong một đêm, những người từng yêu thương che chở nàng đều quay mũi đao về phía nàng.

Sao có thể không tủi thân được chứ?

Bên trong xe ngựa ấm áp hơn ngoài trời rất nhiều. Không gian thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ, đó là loại huân hương Tiêu Hành vẫn thường dùng.

Trên chiếc bàn thấp đặt một lò sưởi tay cùng một hộp điểm tâm.

Kiều Niệm nhận ra ngay, đó là cửa tiệm mà Lâm Diên thích nhất.

Nàng nhớ khi Lâm Diên vừa trở về không lâu, Lâm phu nhân từng tìm nàng, uyển chuyển cầu xin nàng trả lại hôn ước với Tiêu Hành cho Lâm Diên.

Đó vốn là hôn ước giữa đích nữ Lâm gia và đích tử Tiêu gia, lẽ ra ngay từ đầu đã thuộc về Lâm Diên.

Khi ấy Kiều Niệm không chịu. Chỉ là giọng điệu Lâm phu nhân tuy ôn hòa nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết, nàng không muốn cũng phải muốn.

Giờ đây ba năm đã trôi qua, vậy mà Tiêu Hành và Lâm Diên vẫn chưa thành thân sao?

Một cơn chua xót lan ra nơi lồng ngực. Kiều Niệm cũng không rõ đó là cảm giác gì, là ghen tị hay không cam lòng?

Là gì cũng được, rốt cuộc rồi cũng chỉ hóa thành một câu: “Không còn quan trọng nữa.”

Chẳng bao lâu sau, xe ngựa dừng lại trước cổng Hầu phủ.

Kiều Niệm được phu xe dìu xuống. Chưa kịp đứng vững, một giọng nói vừa vội vàng vừa dịu dàng đã vang lên: “Niệm Niệm!”

Là Lâm phu nhân, người từng là mẫu thân của nàng.

Kiều Niệm quay đầu nhìn lại, thấy Lâm phu nhân được Lâm Diệp và Lâm Diên dìu tới. Hai tay bà dang rộng, rõ ràng muốn ôm nàng vào lòng.

Ánh mắt Kiều Niệm trầm xuống. Trước khi Lâm phu nhân kịp chạm tới, nàng đã quỳ xuống hành lễ: “Nô tỳ Kiều Niệm thỉnh an phu nhân.”

Thân hình Lâm phu nhân lập tức khựng lại.

Hôm nay Lâm Diệp và Tiêu Hành đều gọi nàng là “Lâm Niệm”, “Lâm cô nương”. Có lẽ bọn họ không biết, ngay ngày thứ ba sau khi nàng bị phạt tới Hoán Y Cục, ma ma đã nói cho nàng hay, Hầu gia trước mặt Hoàng thượng đã thừa nhận nàng không phải con gái Lâm gia, nàng mang họ Kiều.

Cái tên Kiều Niệm này, nàng đã quen từ rất lâu rồi.

Lâm phu nhân hiển nhiên biết chuyện ấy. Không rõ vì hổ thẹn hay đau lòng, nước mắt bà lập tức rơi xuống.

Bà đỡ Kiều Niệm dậy, thân mật vuốt ve gương mặt nàng, trong đôi mắt dịu dàng tràn đầy thương xót: “Gầy đi rồi, cũng đen đi nữa.”

Đứa con gái mà bà từng nâng niu như châu như bảo, chỉ ba năm không gặp mà đã trở nên vàng vọt tiều tụy thế này.

“Nương đừng buồn, tỷ tỷ trở về là tốt rồi.” Một giọng nói mảnh mai, dịu nhẹ vang lên, là Lâm Diên.

So với ba năm trước, Lâm Diên trắng trẻo hơn, cũng đầy đặn hơn. Khi nhìn Kiều Niệm, đôi mắt nàng ta đỏ hoe, ánh nhìn dè dặt, tựa như chất chứa bao điều áy náy muốn nói mà không dám thốt ra.

Vẫn hệt như ba năm trước.

Kiều Niệm chỉ coi như không thấy, lặng lẽ hạ mi.

Lâm phu nhân lại vô cùng vui mừng: “Phải, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.” Trong lúc nói, bà liếc sang chiếc xe ngựa bên cạnh.

Chỉ cần nhìn một cái là nhận ra đó là xe của Tiêu gia.

Nhớ lại lúc nãy Lâm Diệp trở về phủ với vẻ mặt đầy giận dữ, tim Lâm phu nhân khẽ thắt lại. Bà trừng mắt nhìn Lâm Diệp một cái rồi nắm lấy tay Kiều Niệm, dịu dàng an ủi: “A huynh con hồ đồ, nương đã dạy dỗ nó thay con rồi. Con cứ yên tâm, từ nay về sau nương tuyệt đối không để con chịu thêm nửa phần tủi hờn!”

Trong mắt bà ngấn lệ, nỗi xót xa là thật.

Nhưng Kiều Niệm lại đột ngột rút tay về.

Hành động ấy khiến cơn giận chưa tan trong lòng Lâm Diệp bùng lên, hắn quát lớn: “Lâm Niệm, đừng có không biết điều!”

Kiều Niệm chỉ ngước mắt nhìn hắn một cái, vẫn không nói gì.

Lâm phu nhân quát khẽ: “Muội muội con vừa mới về, con nổi nóng cái gì!”

“Nương! Người xem thái độ của nàng ta đi!” Lâm Diệp nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm Kiều Niệm. “Ta đã sớm nói rồi, nếu không muốn về thì cút lại Hoán Y Cục đi! Hầu phủ nuôi ngươi mười lăm năm, đâu có nợ ngươi điều gì. Ngươi bày sắc mặt với ta thì thôi, nương vì ngươi mà gần như ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt, vậy mà ngươi còn dám trưng ra cái tính tiểu thư với nương!”

Tính tiểu thư sao?

Kiều Niệm thầm thở dài.

Nàng sớm đã chẳng còn là tiểu thư nữa, lấy đâu ra tính tiểu thư?

Thấy nàng im lặng, Lâm phu nhân cũng khẽ nhíu mày, nhưng vẫn trách Lâm Diệp: “Muội muội con chỉ là nhất thời chưa quen thôi, con đừng trách nó nữa.”

Nói rồi, Lâm phu nhân vẫy gọi một nha hoàn tới, lúc này mới quay sang Kiều Niệm: “Tổ mẫu con biết hôm nay con trở về, vẫn luôn chờ con. Con hãy về Phương Hà uyển tắm rửa chỉnh trang rồi sang bái kiến tổ mẫu. Từ nay, con vẫn là đại tiểu thư của Hầu phủ ta, cứ yên tâm, mọi thứ sẽ không thay đổi.”

Kiều Niệm khẽ gật đầu, hành lễ cáo biệt Lâm phu nhân, nhưng trong lòng chỉ thấy buồn cười.

Mọi thứ sẽ không thay đổi ư?

Thế nhưng, nàng vĩnh viễn cũng không thể quay lại tòa viện năm xưa nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc