Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 33

Trước Sau

break

Trước đây nàng chỉ chú ý đến khung xương của Tạ Quan Kỳ, cùng lắm là lúc nói chuyện sẽ nhìn vào mắt hoặc gương mặt hắn.

Còn về việc ngày thường hắn mặc y phục gì, trên người đeo ngọc bội hay trang sức gì; Lâm Tranh Độ quả thực chưa từng để tâm tới.

Mối quan hệ giữa nàng và Tạ Quan Kỳ vẫn chưa thân thiết đến mức nàng phải quan sát đối phương tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc… Thậm chí ngay cả gương mặt kia của Tạ Quan Kỳ, thực chất Lâm Tranh Độ cũng chưa từng ngắm nhìn cẩn thận.

Nhưng hiện tại nàng đã biết, trên bao cổ tay nơi ống tay áo của Tạ Quan Kỳ có thêu hoa văn lưu vân, đường thêu thô ráp, cọ xát khiến làn da người ta đau rát.

Nàng cũng biết trên đai lưng của Tạ Quan Kỳ có khảm một sợi xích kim loại, khi cởi ra sẽ vang lên một tiếng lanh lảnh vô cùng êm tai.

Một đêm mộng hải đường xuân sắc, sau khi Lâm Tranh Độ bừng tỉnh, sợ tới mức lập tức đi tắm nước lạnh, thuận thế thay luôn y phục.

Thay y phục xong xuôi, nhìn ra bên ngoài thấy sắc trời mới vừa hửng sáng bụng cá, mây đen vần vũ, căn bản chẳng hề có vầng trăng vằng vặc sáng tỏ như trong giấc mộng của nàng.

Lâm Tranh Độ chẳng còn chút buồn ngủ nào, trong lòng lại dâng lên cỗ hoảng hốt… Nằm mơ thấy xuân mộng vốn không đáng sợ, nhưng trong xuân mộng lại xuất hiện người quen thì quả thực vô cùng đáng sợ. Hơn nữa, Lâm Tranh Độ có vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không tài nào hiểu nổi, vì sao bản thân lại mơ thấy Tạ Quan Kỳ?

Lại còn mơ thấy rõ ràng đến như vậy…

Càng nghĩ, Lâm Tranh Độ càng không nhịn được mà rùng mình một cái, ôm lấy cánh tay tự xoa xoa. Kết quả vừa bước qua góc ngoặt, nàng liền đụng mặt ngay Tạ Quan Kỳ bằng xương bằng thịt…

Đối phương mặc một thân hắc y, một tay cầm kiếm, mái tóc buộc cao gọn gàng, đang sải bước đi xuống bậc thang.

Toàn thân Lâm Tranh Độ cứng đờ, theo bản năng khựng bước. Nàng hiện tại vẫn chưa hoàn hồn sau giấc xuân mộng kia, chỉ cần nghĩ đến cái tên Tạ Quan Kỳ này thôi đã thấy cả người bứt rứt khó chịu, chứ đừng nói đến việc bây giờ phải trực tiếp đối mặt với hắn.

Nhưng đúng là sợ cái gì thì cái đó tới.

Tạ Quan Kỳ nghiêng mặt nhìn về phía nàng đang đứng, sau khi xác nhận đó là Lâm Tranh Độ thì hắn liền sải bước đi tới. Bước chân hắn nhẹ nhàng khoan khoái, mang theo một trận gió lướt qua, khiến mái tóc buộc cao cùng vạt áo đều bay phấp phới.

Trước đây Lâm Tranh Độ chưa từng để ý xem Tạ Quan Kỳ mặc y phục gì, nhưng hôm nay, rõ ràng ánh ban mai còn chưa ló rạng, ánh đèn mờ ảo, nàng lại cảm thấy những gì mình nhìn thấy, nghe thấy đều rõ ràng đến mức trước nay chưa từng có.

Nơi ống tay áo của Tạ Quan Kỳ quả thực có đeo bao cổ tay, trên đai lưng rộng chừng một tấc có khảm sợi xích kim loại, phần nới lỏng cố ý chừa ra bên hông đại khái là để giắt kiếm.

Tạ Quan Kỳ lên tiếng: "Ngươi sao vậy? Hôm nay thức dậy sớm thế, sắc mặt trông cũng không được tốt."

Lâm Tranh Độ chẳng dám nhìn thẳng vào mặt hắn, ánh mắt hoảng loạn ngó nghiêng tứ phía: "Không… không có gì, chỉ là, không ngủ được nên dậy đi dạo một chút. Còn ngươi… ngươi thì sao?"

Tạ Quan Kỳ nhấc thanh kiếm trong tay lên, đưa cho nàng xem: "Ngày nào ta cũng thức dậy vào giờ này để luyện kiếm."

Thanh kiếm kia của hắn là một thanh bảo kiếm, thân kiếm tỏa ra luồng sáng rực rỡ tựa vầng trăng vằng vặc. Đạo kiếm quang ấy chết tiệt thay lại hắt thẳng lên mặt Tạ Quan Kỳ, chiếu rọi đôi mắt hoa đào sắc bén bức người của hắn rõ đến từng chân tơ kẽ tóc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương