Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 32

Trước Sau

break

Nàng buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, quyết định ngả lưng ngủ một giấc trên chiếc giường nhỏ trong phòng chế thuốc, đợi ngày mai thức dậy ăn uống no nê rồi lại tiếp tục công việc.

Sau khi ngọn nến trong phòng vụt tắt, cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối mờ ảo. Ánh trăng bàng bạc lọt qua khe cửa sổ chiếu vào, hắt lên bộ xương màu lam phấn bán thành phẩm trên bàn làm việc, tỏa ra thứ ánh sáng oánh nhuận rực rỡ.

Trên giá trúc đặt cạnh bộ xương đang phơi một đôi cánh Mộng Yểm nguyên vẹn… Khi thứ ánh sáng màu lam phấn oánh nhuận từ bộ xương hắt lên đôi cánh mỏng trắng muốt như tuyết, đôi cánh ấy bỗng khẽ rung lên, hệt như loài côn trùng đang rục rịch muốn vỗ cánh bay, từ trên cánh rũ xuống vô số những luồng sáng trắng muốt, nhẹ bẫng.

Những luồng sáng ấy tựa như bầy đom đóm, bay lơ lửng vô định trong phòng chế thuốc, rồi rất nhanh bị nhịp thở đều đặn của Lâm Tranh Độ khi say giấc dẫn dắt, chậm rãi rơi rụng lên người nàng.

Lâm Tranh Độ bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc.

Nàng mơ màng bò dậy, lảo đảo bước ra mở cửa hệt như một u hồn… Đêm nay ánh trăng không hiểu sao lại đặc biệt sáng, đặc biệt trắng, chiếu rọi rõ mồn một bóng người đang đứng gõ cửa bên ngoài.

Lâm Tranh Độ nhìn vạn vật xung quanh đều mờ mờ ảo ảo, duy chỉ có gương mặt của Tạ Quan Kỳ là hiện lên vô cùng rõ nét.

Nàng định mở miệng hỏi Tạ Quan Kỳ có chuyện gì, có phải trong người thấy khó chịu ở đâu không. Dù sao nàng cũng là một đại phu, mà Tạ Quan Kỳ lại là bệnh nhân của nàng, bệnh nhân nửa đêm nửa hôm chạy tới gõ cửa phòng đại phu, tám chín phần mười là thân thể có chỗ nào đó bất ổn…

Thiếu niên đứng ngoài cửa chợt tiến lên một bước, đưa tay nâng lấy khuôn mặt nàng.

Lâm Tranh Độ bị nâng cằm ngửa mặt lên, trong lòng vẫn còn đang ngơ ngác mờ mịt… đối phương đã cúi đầu hôn xuống.

Hơi thở của hắn phả xuống ở cự ly cực gần, vương vấn trên mặt Lâm Tranh Độ. Giống hệt như thuộc tính linh căn của hắn, nhịp thở nóng rực đến dọa người, độ ấm nóng bỏng ấy tựa như một loại tín hiệu xâm lược, men theo gò má Lâm Tranh Độ, thấm sâu vào từng nhịp thở bản năng của nàng.

Lâm Tranh Độ bị hôn đến mức ngửa người ra sau, cho đến tận khi bị Tạ Quan Kỳ ôm ngang eo bế bổng lên, nàng chẳng hiểu sao vẫn cảm thấy đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết nên phản ứng ra sao.

Bởi vì quá mức ngơ ngác, đến nỗi Lâm Tranh Độ thậm chí còn chẳng nhớ ra việc mình phải hỏi tại sao, trong đầu trống rỗng, chẳng suy nghĩ được bất cứ điều gì… Cho đến khi Tạ Quan Kỳ bế nàng đặt lên chiếc bàn làm việc.

Ánh trăng vằng vặc lướt qua đỉnh đầu Lâm Tranh Độ, hắt lên gương mặt Tạ Quan Kỳ đang đứng trước bàn, cao hơn nàng cả một cái đầu, vừa vặn chiếu rọi đôi mắt hoa đào sóng sánh ánh nước của hắn.

Thế là đôi mắt ấy trong nháy mắt cũng trở nên vô cùng rõ nét, rõ đến mức Lâm Tranh Độ có thể đếm được từng sợi lông mi. Nàng nhịn không được vươn tay chạm vào mắt Tạ Quan Kỳ, vuốt ve khóe mắt hơi xếch lên của hắn. Hắn rũ rèm mi lẳng lặng nhìn nàng, chẳng còn mang dáng vẻ sắc bén, đoan chính như lúc ban ngày.

Dường như trong phút chốc, hắn trở nên vô cùng phong tình, vô cùng diễm lệ, tựa như thanh đao treo lơ lửng trên chữ "sắc".

Rõ ràng biết thanh đao này sẽ khoét đi tâm can con người, nhưng vẫn có những kẻ phong lưu không kìm lòng nổi mà sấn tới… Lâm Tranh Độ như bị quỷ mê tâm khiếu, ngửa mặt lên đặt một nụ hôn ngay dưới mí mắt hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương