Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 34

Trước Sau

break

Lâm Tranh Độ thoáng chốc giật mình hoảng sợ, liên tục lùi lại mấy bước, thắt lưng va mạnh vào lan can hành lang. Nàng theo bản năng vươn một tay ra chống lấy lan can, trên mu bàn tay trắng muốt nổi rõ mấy đường gân xanh giật giật, sắc mặt lại đỏ bừng nóng ran, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hoàn toàn không giống trong mộng… Lâm Tranh Độ đã phân biệt được vô cùng rõ ràng, Tạ Quan Kỳ ở hiện thực tuyệt đối sẽ không mang dáng vẻ mị thái dây dưa, ánh mắt lúng liếng đưa tình như trong giấc mộng kia.

Đôi mắt y trong trẻo đoan chính, hệt như thanh kiếm trên tay hắn, trong sự sắc bén tự mang theo một cỗ lạnh lẽo và nhuệ khí đặc trưng của binh khí.

"Có phải ngươi phát sốt rồi không?" Tạ Quan Kỳ nhíu chặt tâm mi, ánh mắt ngập tràn sự quan tâm lo lắng nhìn Lâm Tranh Độ.

Lâm Tranh Độ vội đưa tay ôm lấy mặt, ậm ờ qua loa ứng phó với hắn hai câu rồi co cẳng chạy biến.

Tạ Quan Kỳ bị bỏ lại đứng ngây tại chỗ, sờ sờ đầu chẳng hiểu mô tê gì. Hắn ngẫm nghĩ tới lui, cảm thấy Lâm Tranh Độ đại khái bị bệnh thật rồi.

Cũng chẳng có ai quy định y tu thì không được phép sinh bệnh, huống hồ Lâm Tranh Độ dường như cũng chẳng phải loại y tu chính thống gì cho cam.

Tạ Quan Kỳ cứ canh cánh trong lòng chuyện Lâm Tranh Độ có vẻ như đang bị bệnh. Lúc luyện kiếm, chốc chốc hắn lại nhớ tới khuôn mặt đỏ bừng của đối phương, lát sau lại nhớ tới buổi tối hôm kia, khi hắn kéo Lâm Tranh Độ lên bờ, đã vô tình để lại vết hằn đỏ ửng trên cổ tay nàng.

Tạ Quan Kỳ từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú tuyệt luân trên con đường luyện kiếm, cho nên hắn chưa từng trải qua cảm giác làm kẻ yếu, những đối thủ hắn từng chạm trán cũng toàn là những kẻ xương xẩu khó nhằn. Đây là lần đầu tiên hắn ý thức được rằng, trong giới tu sĩ vậy mà cũng có người giống như Lâm đại phu…

Thuộc kiểu người yếu ớt mong manh đến nhường này.

Không bị thứ đáng sợ như độc Dịch Quỷ độc chết, nhưng lại tự mình sinh bệnh.

Nhưng ngẫm lại cũng chẳng có gì to tát, mỗi người một sở trường, Lâm đại phu tinh thông y lý, điểm này giỏi hơn hắn gấp trăm lần.

Tạp niệm quá nhiều, miễn cưỡng luyện kiếm cũng chỉ là phụ lòng thanh kiếm. Tạ Quan Kỳ dứt khoát thu thế, ngồi xếp bằng trên đỉnh núi chờ đón bình minh.

Thưởng lãm xong cảnh mặt trời mọc, Tạ Quan Kỳ mới thu kiếm xuống núi.

Sân nhỏ vẫn tĩnh lặng như thường ngày, Lâm đại phu đang nằm trên ghế xích đu, trên mặt úp một quyển sách.

Tạ Quan Kỳ lắng nghe nhịp tim của nàng, biết người nọ vẫn chưa ngủ thì liền bước tới bên ghế xích đu, hơi ngồi xổm xuống: "Lâm đại phu, ngươi đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Lâm Tranh Độ lấy quyển sách úp trên mặt xuống, để lộ khuôn mặt có phần tái nhợt tiều tụy vì thiếu ngủ, ánh mắt u oán nhìn về phía Tạ Quan Kỳ.

Đáng tiếc Tạ Quan Kỳ lại chẳng hề nhận ra ánh mắt u oán ấy, hắn chỉ lo lắng nhíu mày: "Ngươi đã tự kê thuốc cho mình chưa? Vì sao sắc mặt lại kém hơn cả lúc sáng thế này?"

"Lúc đó ít ra vẫn còn ửng đỏ, hiện tại lại trắng bệch cả rồi."

Lâm Tranh Độ giơ quyển sách lên trước mặt Tạ Quan Kỳ, dùng ngón tay gõ gõ vào trang giấy… Tạ Quan Kỳ nương theo hướng tay nàng nhìn lại, phát hiện đây là một cuốn cổ tịch chuyên ghi chép về các loài trân kỳ dị thú.

Trang sách này vừa vặn chép lại lai lịch của Mộng Yểm.

Đem cánh Mộng Yểm phơi dưới ánh trăng, đôi cánh sẽ rũ xuống vảy phấn. Nếu rắc vảy phấn này lên người rồi chìm vào giấc ngủ, ắt sẽ sinh ra mộng mị.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương