Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 14

Trước Sau

break

Ánh đèn vàng vọt bao trùm lấy bọn họ, Tạ Quan Kỳ nhai một miếng bánh cứng ngắc, khóe mắt liếc nhìn Lâm Tranh Độ.

Chỉ nhìn thấy sườn mặt, một khuôn mặt thanh tú nhã nhặn như hoa lan nơi thâm cốc, mái tóc đen dài búi hờ, vài sợi tóc con rủ xuống bên má nàng. Thật khó tưởng tượng một khuôn mặt thích hợp để đọc sách vẽ tranh như vậy lại đang ngồi trên bậc thềm gặm bánh nướng… nhưng mà bánh cũng ngon phết.

Tạ Quan Kỳ thu hồi ánh mắt, lại cắn thêm một miếng bánh.

Lâm Tranh Độ cười híp mắt hỏi: "Ngươi còn nhớ những chuyện xảy ra trong lúc chữa trị không?"

Tạ Quan Kỳ suy tư một lát, trả lời: "Mùi thuốc hơi tanh."

Lâm Tranh Độ: "Còn gì nữa?"

Tạ Quan Kỳ: "Tay đại phu rất lạnh."

Lâm Tranh Độ "À" một tiếng, ngạc nhiên nhưng lại cảm thấy buồn cười; xem ra Tạ Quan Kỳ hoàn toàn không nhớ những lời nói nhảm của mình rồi.

Tạ Quan Kỳ lại nói: "Còn nữa, giọng nói của đại phu rất dễ nghe."

Lâm Tranh Độ: "…"

Tạ Quan Kỳ nói xong, dừng lại hai ba giây, rồi bổ sung một câu: "Những cái khác đều không có ấn tượng."

Hắn cúi đầu tiếp tục ăn bánh, thần sắc trên mặt bình thản. Chính vì quá bình thản nên chẳng nhìn ra chút ý tứ cợt nhả trêu ghẹo nào, lời khen ngợi cũng vì thế mà trở nên thẳng thắn chân thành… tựa như thứ hắn khen không phải là một cô nương trạc tuổi, mà là cái bánh nướng trên tay hắn vậy.

Lâm Tranh Độ bị khen đến mức có chút ngại ngùng, theo bản năng muốn sờ sờ mũi mình, nhưng giơ tay lên lại thấy tay dính đầy dầu mỡ. Nàng đành thôi, ngoan ngoãn ngồi trên bậc thềm ăn bánh.

Sáng sớm hôm sau, Lục Viên Viên lại tới.

Nhưng hắn ta không đi một mình mà còn dẫn theo năm vị kiếm tu trẻ tuổi… có nam có nữ, đều mặc đồng phục Kiếm Tông màu xanh trắng xen kẽ và đi ủng đen giống nhau, trông ai nấy đều cao ráo chân dài, tinh thần hoạt bát.

Lục Viên Viên giới thiệu: "Mấy vị này đều là đệ tử Kiếm Tông, đồng môn của Tạ sư huynh. Biết tin Tạ sư huynh đã tỉnh, bọn họ liền qua đây thăm hỏi."

Năm người chào hỏi đơn giản với Lâm Tranh Độ rồi lập tức như một bầy chim sẻ ùa vào phòng ngủ phụ nơi Tạ Quan Kỳ đang ở.

Bọn họ không chỉ đến thăm Tạ Quan Kỳ, mà còn mang quà và quần áo để thay giặt cho hắn.

Lâm Tranh Độ đứng tại chỗ khoanh tay, nhướng mày: "Nhân duyên của hắn tốt thế sao?"

Lục Viên Viên: "Thiên chi kiêu tử của Kiếm Tông, mảng ngoại giao sao có thể không tốt được."

Lâm Tranh Độ vẫn cảm thấy vô cùng hiếm lạ, nói: "Nhưng hắn còn rất trẻ."

Tạ Quan Kỳ còn nhỏ hơn cả nàng nữa là.

Lục Viên Viên bĩu môi: "Nếu không thì sao gọi là thiên chi kiêu tử chứ? Kiêu tử kiêu tử, chính là sinh ra để chà đạp đám người thường chúng ta xuống bùn đen… Có điều."

Hắn ta bỗng ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng hãnh diện mà nói: "Mặc kệ hắn là thiên túng kỳ tài hay vinh quang Kiếm Tông gì đó, lần này nếu không phải nhờ sư tỷ, hắn đã sớm đi đầu thai rồi!"

"Cho nên vẫn là sư tỷ lợi hại hơn!"

Lâm Tranh Độ đi đến cửa phòng ngủ phụ… bên trong đông người quá, nàng không muốn vào chen chúc, chỉ đành dựa vào cửa nhìn vào trong.

Mấy đệ tử Kiếm Tông cao to lực lưỡng kia, dù chỉ có năm người cũng đã lấp đầy căn phòng. Tạ Quan Kỳ ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng, nghiêng mặt lắng nghe một nữ đệ tử nói chuyện.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, bao phủ lên người Tạ Quan Kỳ. Hắn xõa tóc đen, thần tình nghiêm túc, nhưng khuôn mặt vẫn chưa đạt đến độ góc cạnh rắn rỏi của nam nhân trưởng thành. Khuôn mặt hắn đắm mình trong vầng sáng là một khuôn mặt xinh đẹp, còn vương nét ngây thơ, dù cho mấy ngày nằm bệnh bị giày vò khiến gầy đi một chút nhưng vẫn rất thanh tú.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương