Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 13

Trước Sau

break

Lâm Tranh Độ có chút ngạc nhiên: "Ngươi tỉnh rồi?"

Tạ Quan Kỳ gật đầu: "Ta cảm thấy cơ thể khỏe hơn nhiều rồi, nên dậy vận động một chút… Lâm đại phu, tay của ngươi sao vậy?"

Lâm Tranh Độ cúi đầu nhìn tay mình… trên cổ tay quấn một vòng băng gạc trắng nồng nặc mùi thuốc.

Y tu thường rất giỏi tự chữa lành, nhưng vì thể chất đặc biệt của Lâm Tranh Độ, rất nhiều thuật pháp chữa trị rơi vào người nàng lại bị giảm sút hiệu quả. Huống hồ thuật pháp chữa trị của Lâm Tranh Độ ở mức cũng chẳng ra sao, chữa vết thương nhỏ cho người khác thì được, chữa cho bản thân thì có hơi quá sức.

Nàng sờ sờ lớp băng gạc, lơ đễnh trả lời: "Lúc chế thuốc không cẩn thận bị quẹt phải… Ngươi có cảm thấy trong người chỗ nào không thoải mái không?"

Tuy Tạ Quan Kỳ hiện tại trông rất khỏe mạnh, nhưng Lâm Tranh Độ vẫn theo thông lệ hỏi thăm một câu, đồng thời bước xuống bậc thềm, đi đến trước mặt hắn.

Tạ Quan Kỳ chống cán chổi, đáp: "Ngoài việc cơ thể hơi vô lực ra thì không có gì khó chịu cả."

Lâm Tranh Độ gật đầu: "Vậy là bình thường, dù sao ngươi cũng vừa trúng độc. Ở lại chỗ ta tĩnh dưỡng một tháng, nếu trong một tháng không xuất hiện phản ứng bài xích thì có thể đi rồi."

Tạ Quan Kỳ nghiêng đầu: "Phản ứng bài xích?"

Lâm Tranh Độ giải thích: "Một số tu sĩ sẽ bị dị ứng với vài loại dược liệu đặc thù, phản ứng dị ứng có thời gian ủ bệnh. Hơn nữa ngươi là bệnh nhân trúng độc Dịch Quỷ đầu tiên mà ta gặp, nên ta phải quan sát kỹ phản ứng dùng thuốc của ngươi."

Tạ Quan Kỳ: "Vậy sau này ta còn phải uống thuốc không?"

Lâm Tranh Độ ngẫm nghĩ, trả lời lấp lửng: "Cái đó còn tùy tình hình, nếu tình hình thay đổi thì vẫn phải uống."

Thấy đã đến giờ cơm tối… Trước đó Tạ Quan Kỳ hôn mê bất tỉnh suốt, Lâm Tranh Độ không cho hắn ăn cơm. Nàng chẳng lo Tạ Quan Kỳ chết đói, vì tố chất cơ thể của kiếm tu tu vi cao thâm cực kỳ mạnh mẽ.

Nhưng bây giờ đối phương đã tỉnh rồi.

Nên Lâm Tranh Độ có lòng tốt mời: "Có muốn cùng ăn cơm tối không?"

Tạ Quan Kỳ đáp: "Được, đợi ta quét xong đống lá rụng này đã."

Lúc tỉnh táo hắn có hơi ít nói, so với dáng vẻ lải nhải không ngừng khi trúng thuốc mê quả thực như hai người khác nhau, nói xong hắn liền cúi đầu lẳng lặng làm việc nhà.

Tuy vậy nhưng riêng việc quét tước lại rất sạch sẽ, lá rụng tích tụ suốt cả mùa đông trong sân đều được hắn quét sạch trơn.

Nhờ phúc của Tạ Quan Kỳ, Lâm Tranh Độ cuối cùng cũng nhớ ra, hóa ra sân nhà mình được lát bằng gạch đá màu gạo nhạt.

Trước đây mặt đất luôn phủ đầy lá rụng. Lá rụng lớp này chồng lên lớp khác, Lâm Tranh Độ cũng lười quét, đã rất lâu rồi không nhìn thấy diện mạo ban đầu của gạch đá trong sân.

Lâm Tranh Độ sống một mình không bao giờ nhóm bếp, chỉ khi cần pha thuốc sắc thuốc thì trong khoảng sân này mới có lửa. Còn bình thường ba bữa một ngày, nàng hoặc là ăn cơm sấy tiện lợi mua sẵn có thể để lâu, hoặc là tùy tiện nướng vài loại dược liệu ăn được rồi ăn cho qua bữa.

Dù có bệnh nhân ăn cùng, Lâm Tranh Độ cũng không có ý định nhóm bếp.

Nàng lấy từ hầm băng trong bếp ra hai cái bánh nướng nhân thịt cừu, chia cho Tạ Quan Kỳ hai cái. Chia xong, Lâm Tranh Độ xóc xóc cái giỏ tre, thấy bên trong chỉ còn lại hai cái bánh và hai miếng bánh ngọt… xem ra ngày mai phải xuống núi bổ sung hàng hóa rồi.

Hai người ngồi xuống bậc thềm cửa bếp, Lâm Tranh Độ thắp sáng chiếc đèn lồng giấy bên cạnh bậc thềm, rồi ngồi lại bên cạnh Tạ Quan Kỳ tiếp tục ăn bánh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương