Một vẻ đẹp tú lệ kiểu thiếu niên, vì chưa hoàn toàn trưởng thành nên giới tính có phần mơ hồ.
Sư muội ríu rít báo cáo với Tạ Quan Kỳ vài sự kiện lớn xảy ra khi hắn vắng mặt, rồi lại rất thiếu tinh tế hỏi: "Sư huynh, bây giờ huynh còn cầm kiếm được không? Huynh có tham gia đại bỉ tông môn tháng sau không?"
"Không có huynh ở đó, người của Tử Trúc Lâm kiêu ngạo đắc ý lắm, còn nói khôi thủ đại bỉ tháng sau chắc chắn thuộc về bọn họ!"
Tiểu sư muội bất bình ra mặt, nắm chặt nắm đấm, bị sư huynh bên cạnh đá cho một cái mới hoàn hồn, dè dặt liếc nhìn sắc mặt Tạ Quan Kỳ.
Tạ Quan Kỳ là người nhỏ tuổi nhất trong đám, nhưng những người khác rõ ràng đều coi hắn là trụ cột.
Hắn không để ý đến nội dung tiểu sư muội nói, mà ôm lấy hộp quà bọn họ mang đến ước lượng… Hộp quà này là một pháp khí chứa đồ cấp thấp, bên ngoài nhìn thì nhỏ, bên trong không biết rộng bao nhiêu.
Tạ Quan Kỳ: "Đây là cái gì?"
Tiểu sư muội trả lời: "Thành quả bọn muội đi bí cảnh rèn luyện tháng này, một con Mộng Yểm tứ cảnh."
Yêu thú tứ cảnh thì chẳng có gì lạ, lạ là Mộng Yểm… Mộng Yểm là loài yêu quái trời sinh thể nhược, tu luyện được đến tứ cảnh là chuyện không dễ dàng.
Cô nàng hất cằm vô cùng tự hào: "Là nguyên một con đấy nhé! Xương cốt không bị vỡ, cánh cũng còn nguyên vẹn. Nghe nói sư huynh tỉnh rồi, bọn muội định dùng nó làm hạ lễ tặng cho sư huynh!"
Không chỉ tiểu sư muội, các sư đệ sư muội khác cũng vô cùng đắc ý với món quà này, mắt trông mong nhìn Tạ Quan Kỳ, kỳ vọng vị "Đại sư huynh" nhỏ tuổi hơn bọn họ rất nhiều này có thể khen ngợi vài câu.
Tạ Quan Kỳ tùy tiện đặt hộp quà sang một bên, không đưa ra đánh giá: "Ta phải ở đây tĩnh dưỡng một tháng, chưa chắc đã kịp đại bỉ tháng sau. Mọi người về cả đi, chăm chỉ tu luyện, chớ có lười biếng."
Thấy Tạ Quan Kỳ không có ý định khen ngợi, các sư đệ sư muội đều có chút thất vọng. Nhưng uy nghiêm của đại sư huynh tích tụ đã lâu, bọn họ không nhận được lời khen, ngoài sự thất vọng ra lại cảm thấy đây là lẽ đương nhiên.
Suy cho cùng đó là đại sư huynh… Trong mắt đại sư huynh, một con Mộng Yểm tứ cảnh có lẽ quả thực chẳng có gì đáng để khen ngợi.
Một đám kiếm tu trẻ tuổi, lúc đến thì ùn ùn, lúc đi thì ào ào, trước khi ra về còn không quên chào hỏi và cảm ơn Lâm Tranh Độ một lần nữa.
Lâm Tranh Độ cười híp mắt tiễn bọn họ, ánh mắt dừng lại thêm vài giây trên người hai thiếu nữ kiếm tu trong đám đông.
Sau khi mọi người đi hết, căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Tạ Quan Kỳ đứng dậy, dùng dây buộc tóc cột gọn lại mái tóc, cầm lấy cây chổi bắt đầu cần mẫn quét dọn sân viện.
Hôm qua lúc hắn tỉnh lại thì trời đã chập choạng tối, nên chỉ quét được sân trước, còn sân sau, đình giữa và cả hành lang gấp khúc đều chưa quét dọn.
Khi quét đến đình giữa, Tạ Quan Kỳ chú ý tới nơi này trồng rất nhiều hoa. So với những cây thảo dược mộc mạc ở sân trước thì hoa cỏ tại đình giữa có màu sắc rực rỡ, hương thơm ngào ngạt, mang lại một vẻ hoa lệ khiến người ta nhìn không kịp mắt.
Tuy nhiên, thứ kỳ quái nhất vẫn là những chậu hoa.
Đó là đủ loại hộp sọ.
Có cái to lớn, nhìn ra được là hình thú. Có cái nhỏ nhắn, rõ ràng là hộp sọ của con người. Lại còn có những chiếc giàn được dựng bằng xương trắng để cho thực vật leo lên, giữa những tán lá hoa rực rỡ sắc màu, thấp thoáng lộ ra màu trắng hếu của xương cốt.