Kiếm Chúc Đại Hoang

Chương 16: Thuyết thư (2)

Trước Sau

break

Ở giai đoạn kết thúc, Đinh Tùng Ngôn cảm thấy câu chuyện hôm nay diễn biến quá êm đềm, không có cao trào nào đáng kể. Mặc dù đã thu hút được vài chục khán giả, song chủ yếu là do cách kể chuyện của hắn lôi cuốn, cộng thêm đề tài người yêu nảy sinh tình cảm còn quá mới mẻ. Nếu hôm nay mà để Hứa Tiên và Bạch nương tử thuận lợi kết duyên vợ chồng, thì khán giả sẽ chẳng còn mong đợi gì cho ngày mai.

Nghĩ đến điều này, đặc biệt là phải làm sao để thiếu nữ váy trắng ngày mai lại đến, Đinh Tùng Ngôn vội vàng chuyển hướng. Trước khi thành thân, hắn trực tiếp đưa Pháp Hải xuất hiện, để ông ta đứng lẩm bẩm "có yêu khí" tại khách điếm nơi Bạch nương tử và Tiểu Thanh từng trọ.

Thấy các khán giả đồng loạt lộ vẻ căng thẳng lo lắng, Đinh Tùng Ngôn lập tức nói:

"Đúng là, Tây Hồ cảnh đẹp độ tháng ba, mưa xuân như rượu liễu như khói, có duyên ngàn dặm đến tương phùng, vô duyên đối mặt tay khó nắm. Muốn biết diễn biến tiếp theo ra sao, xin nghe hồi sau sẽ rõ!" (Chú thích 1)

Thiếu nữ váy trắng há hốc miệng, vẻ mặt lộ rõ vẻ luyến tiếc.

Đang lúc gay cấn nhất, sao lại dừng rồi?

Đinh Tùng Ngôn đảo mắt một vòng, chắp tay với vẻ hài lòng:

"Hôm nay không mang đồ nghề kiếm cơm, các vị không cần phải thưởng tiền đâu. Nếu có lòng, xin mời ngày mai quay lại."

Hắn không định thu tiền của thiếu nữ váy trắng hôm nay, cốt để tạo cho nàng một ấn tượng đặc biệt. Nhưng việc này lại không thể đối xử thiên vị, vô cớ lấy lòng dễ khiến người ta nghi ngờ có ý đồ mờ ám, sinh lòng cảnh giác. Vì vậy, hắn đối xử công bằng, không lấy tiền của bất cứ ai.

"Đinh Nhị Lang khách sáo quá!" Có khán giả lên tiếng tán thưởng.

Thiếu nữ váy trắng vốn đang định móc tiền thưởng cho Đinh Tùng Ngôn cũng đành thu tay lại, ngập ngừng đứng đó. Đợi đến khi khán giả tản đi gần hết, nàng mới cùng tỳ nữ bước tới:

"Đinh Nhị Lang, lão hòa thượng Pháp Hải kia có tìm thấy Bạch nương tử và Tiểu Thanh không?"

Tất nhiên là không tìm thấy rồi, nếu để phát hiện sớm như vậy thì câu chuyện phía sau của ta biết bịa thế nào, làm sao để Bạch nương tử và Hứa Tiên yên ổn mở tiệm thuốc, ân ái sinh con đẻ cái, làm sao để Bạch nương tử và Tiểu Thanh dùng pháp thuật của yêu quái giải quyết vấn đề, tạo ra những tình tiết sảng khoái? Ngày mai ta sẽ chỉ tung hỏa mù, tạm gác chuyện này sang một bên. Đến lúc gần kết thúc, mới tung ra một hiểm họa mới để làm mồi nhử... Đinh Tùng Ngôn mỉm cười nói:

"Ngày mai lại kể tiếp."

Thiếu nữ váy trắng hơi phồng má:

"Thôi được rồi."

Nàng không gặng hỏi thêm, chuyển sang quan tâm một câu:

"Ngươi còn thấy trong người khó chịu không? Ta quen mấy vị đại phu có y thuật giỏi lắm."

Ngày mai nhất định không thể không đến...

"Không sao rồi." Dòng suy nghĩ của Đinh Tùng Ngôn xoay chuyển nhanh chóng, "Ta trước đây bị người ta mưu hại, nhưng lại chẳng biết là ai, nên trong lòng có chút nơm nớp lo sợ, đầu óc cũng trở nên không được minh mẫn. Hôm nay mới không dám ra ngoài kể chuyện."

Hắn nhân cơ hội này nhắc đến chuyện này một chút, không mong đối phương có phản hồi gì, chỉ muốn gieo vào tâm trí nàng ấn tượng về sự việc này.

Đôi mắt ướt át của thiếu nữ váy trắng chợt sáng rực lên, nàng nghiêng đầu liếc nhìn tỳ nữ của mình.

Tâm tư của nàng dường như đều hiện rõ trên khuôn mặt:

Cuối cùng cũng để ta bắt được cơ hội hành hiệp trượng nghĩa rồi!

Nàng tằng hắng một cái, tươi cười nói với Đinh Tùng Ngôn:

"Ừm, ta cũng biết chút võ vẽ quyền cước. Nếu có gì cần giúp đỡ, ngươi có thể đến hội quán Thiên Dương tìm ta, cứ nói là tìm, tìm..."

Thiếu nữ ấp úng, liếc nhìn tỳ nữ mặc váy lụa màu xanh mạ, rồi lại nở nụ cười rạng rỡ:

"Cứ nói là tìm Tiểu Thanh!"

Đinh Tùng Ngôn mừng rỡ khôn xiết:

"Đa tạ nữ hiệp, tại hạ vô cùng biết ơn!"

Thiếu nữ cười càng thêm rạng rỡ, nhưng lại ngại ngùng không biết nói gì thêm. Vung tay, khóe mắt nàng vô tình lướt qua thấy một ông lão bán kẹo hồ lô ở gần đó.

Nàng lập tức lấy tiền đồng ra, mua hai xâu kẹo hồ lô đỏ chót, đưa cho Đinh Tùng Ngôn một xâu:

"Mặc dù hôm nay ngươi không lấy tiền, nhưng ta cũng không thể nghe không được. Xâu kẹo hồ lô này phần ngươi, ngọt lắm đấy!"

Nàng vừa nói vừa liếm kẹo hồ lô, vẻ mặt sung sướng quay người bỏ đi, chẳng để Đinh Tùng Ngôn có cơ hội từ chối.

Cũng chẳng thèm hỏi xem ta có thích ăn kẹo hồ lô hay không... Đinh Tùng Ngôn buồn cười lầm bầm.

Hắn trực tiếp cắn một viên, ngậm trong miệng rồi nhai nhóp nhép.

Lúc này đã gần trưa, Đinh Tùng Ngôn bắt đầu cảm thấy đói cồn cào.

Hắn ngẫm nghĩ một chút, cho rằng sau khi kẻ kia bị dọa chạy mất dạng mà mãi vẫn chưa có động tĩnh gì, rất có thể là vì bên ngoài miếu Đương Khang quá đông đúc, lại là khu vực trọng điểm bị Vọng Lâu giám sát, nên bọn chủ mưu không dám hành động lộ liễu.

Nghĩ đến đây, Đinh Tùng Ngôn đi về hướng ngược lại với miếu Đương Khang, tỏ vẻ muốn tìm một quán ăn rẻ tiền, chuyên đi vào những con hẻm vắng vẻ.

Chưa đầy một tuần trà, hắn vừa rẽ vào một con hẻm không có người qua lại, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân rõ mồn một.

Đinh Tùng Ngôn lập tức quay người lại, một lần nữa nhìn thấy gã nam tử đội khăn chít đầu có mũi sư tử kia.

Nam tử kia vừa tức giận vừa sợ hãi, trợn trừng mắt nhìn Đinh Tùng Ngôn nói:

"Đinh Nhị Lang, sao ngươi lại về đây?"

---

Chú thích:

(1) Đoạn này tác giả có lấy lời từ một bài hát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương