Nghe thấy lời chất vấn của gã nam tử mũi sư tử đối diện, Đinh Tùng Ngôn nhạy bén nhận ra chút manh mối bất thường:
Ngươi giận dữ cái gì?
Đáng lẽ không nên có vẻ tức giận mới phải chứ...
Theo như suy đoán trước đó, gã đáng lẽ phải lộ ra những cảm xúc khác thường khi thấy một kẻ đáng lẽ đã chết lại lù lù xuất hiện trước mặt mình. Mà trong số những cảm xúc đó tuyệt nhiên không nên có sự tức giận.
Đâu thể nào có chuyện giết người rồi lại tức tối vì đối phương hóa thành lệ quỷ quay về báo thù chứ?
Mình đoán sai rồi sao?
Ôm theo sự hoài nghi này, Đinh Tùng Ngôn không lập tức đáp lời gã nam tử mũi sư tử, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm đối phương.
Gặp phải câu hỏi khó trả lời thì cứ khoan hẵng trả lời.
Thấy vậy, gã mũi sư tử càng thêm tức tối, sốt ruột:
"Giá mà Trần phiên chủ đưa ra đã đủ cao rồi, ngươi còn quay lại làm gì?
"Hoàn toàn có thể đợi một thời gian, xác nhận mọi chuyện êm xuôi rồi hẵng bí mật đón người nhà đi cơ mà!"
Trần phiên chủ, ai vậy? Có vẻ như là kẻ đã chi tiền bảo mình chạy trốn thật xa, tiền thân quả nhiên đã dính líu đến chuyện gì đó rồi... Đinh Tùng Ngôn suy tư chừng hai nhịp thở, quyết định lừa gạt đối phương một vố.
Hắn cười gằn hai tiếng, lạnh lùng nói:
"Ta mà không quay lại, e là đã chết không có chỗ chôn từ lâu rồi."
Gã mũi sư tử buột miệng:
"Sao Trần phiên chủ có thể giết ngươi, diệt khẩu..."
Giọng gã nhỏ dần, càng nói càng lộ rõ vẻ thiếu tự tin.
Cuối cùng, gã không thể nói tiếp được nữa, đành cố gắng tỏ ra hung hăng để chuyển chủ đề, chất vấn Đinh Tùng Ngôn:
"Ngươi nói Trần phiên chủ hãm hại ngươi, vậy cớ sao không trực tiếp báo quan?"
Đinh Tùng Ngôn, kẻ đang mù mịt thông tin, thuần thục ngậm miệng không đáp, chỉ cười nửa miệng hỏi ngược lại:
"Đúng vậy, sao ta lại không báo quan nhỉ?"
Đôi môi gã mũi sư tử mấp máy, một lúc lâu sau mới thốt lên:
"Ngươi đã may mắn thoát chết, sao không nhân cơ hội này mai danh ẩn tích, cao chạy xa bay, cớ gì còn quay về nộp mạng?"
Ồ, hóa ra ngươi cũng cảm thấy ta khó có khả năng báo quan à? Nói cách khác, chuyện tiền thân dính líu vào là chuyện không thể đem ra ánh sáng, không thể để quan phủ hay các danh môn chính phái ở địa phương hay biết. Và Trần phiên chủ quả thực có khả năng giết người diệt khẩu... Haizz, lúc đó mình không nghĩ đến việc báo quan là vì chưa hiểu rõ về thế giới này, đành nghe theo lời khuyên của người nhà đến Chân phủ nhờ giúp đỡ trước. Không ngờ sai lầm lại thành ra hay... Đinh Tùng Ngôn cân nhắc một lúc rồi cười lạnh đáp:
"Ta không một xu dính túi, đương nhiên chỉ còn nước quay về."
Gã mũi sư tử suýt nữa thì cạn lời:
"Ngươi có chân có tay, lại có tài kể chuyện, đi đến đâu mà chẳng kiếm được miếng cơm, cớ sao cứ phải quay lại kéo tất cả mọi người chết chìm cùng?
"Ngươi nghĩ Trần phiên chủ không dám ra tay nữa sao? Ngươi định cả đời chỉ ru rú dưới sự giám sát của Vọng Lâu chắc?
"Ôi chao, Đinh Nhị Lang, hay là thế này, ta cố gom góp cho ngươi thêm ít bạc, ngươi mau mau rời khỏi phủ Định Giang đi."
Đinh Tùng Ngôn tỏ vẻ đăm chiêu, chuyển hướng chủ đề:
"Vừa nãy ngươi đã gặp Trần phiên chủ rồi sao? Ông ta nói thế nào?"
Chuyện trọng đại thế này, gã nam tử trước mặt chắc chắn không dám tự ý quyết định, nhất định phải báo ngay cho vị Trần phiên chủ kia.
Gã mũi sư tử mang theo vài phần dọa dẫm nói:
"Trần phiên chủ đã biết ngươi quay về rồi, ngươi còn chưa mau chạy đi?
"Ông ấy sai ta đến gặp ngươi là vì thấy ngươi có chút kỳ lạ, không bỏ trốn thật xa, cũng chẳng chịu đi tìm ông ấy, không rõ rốt cuộc ngươi đang âm mưu chuyện gì."
Ra là vậy... Đinh Tùng Ngôn âm thầm gật đầu.
Trò chuyện đến mức độ này, hắn quyết định "thể hiện sự chân thành":
"Đương nhiên là kỳ lạ rồi, ta bị người ta đánh vào đầu, chẳng nhớ gì cả."
Hắn vừa nói vừa xoa xoa thái dương.
"Chẳng nhớ gì cả..." Gã mũi sư tử ngớ người ra, "Vậy ngươi..."
Đinh Tùng Ngôn nở một nụ cười cực kỳ chuẩn mực:
"Ta biết mình bị mưu hại, lại không nhớ ra là kẻ nào, đành phải ra ngoài miếu Đương Khang đi dạo một vòng, xem kẻ nào chột dạ."
"Ngươi, ngươi!" Gã mũi sư tử chỉ tay vào hắn, vừa kinh ngạc vừa tức giận, không nói nên lời.
Không ngờ mình lại bị cái tên Đinh Nhị Lang hèn nhát nhu nhược lừa gạt!
Tuy nhiên, điều này cũng giải thích hoàn hảo cho những thắc mắc của bản thân gã:
Nói Đinh Nhị Lang có chỗ dựa vững chắc cũng không phải, bởi hắn đâu có trực tiếp đến tìm Trần phiên chủ. Bảo hắn không có người chống lưng cũng chẳng đúng, vì hắn chẳng những không bỏ trốn, mà còn ngang nhiên đi dạo bên ngoài miếu Đương Khang. Hành vi trái ngược này khiến người ta không thể nào đoán được.
Quên mất những chuyện then chốt trong quá khứ, muốn tìm hiểu ngọn ngành để loại bỏ rủi ro tiềm ẩn, đây là lời giải thích hợp lý duy nhất ở thời điểm hiện tại.
Đinh Tùng Ngôn nhân cơ hội "khuyên nhủ":
"Kể rõ ngọn ngành mọi chuyện cho ta nghe đi.
"Nếu quả thực nguy hiểm, không phải ta không thể lập tức rời đi. Bằng không, ta sẽ đi báo quan, có phải liều mạng cũng quyết kéo ngươi và Trần phiên chủ chết chung!"
Gã mũi sư tử nhìn chằm chằm vào mặt Đinh Tùng Ngôn một lúc lâu, do dự một lát rồi nói:
"Được, ta sẽ cho ngươi biết nơi này không thể ở lâu."
"Ngươi đừng có bịa chuyện gạt ta đấy, ta tự có cách kiểm chứng." Đinh Tùng Ngôn lại tung hỏa mù, đánh cược rằng đối phương sẽ không tin Đinh Nhị Lang quên sạch bách mọi chuyện.
Gã mũi sư tử cố kìm nén cơn giận:
"Có gì mà phải gạt? Ngươi đâu phải người ngoài, chuyện này vốn dĩ ngươi đã rõ. Đợi hiểu rõ ngọn ngành, chắc chắn ngươi cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài, bằng không chỉ tự rước họa vào thân thôi.
"Mấy ngày trước, ngươi tìm đến ta, nói có một cuốn "Bí Truyền Sơn Hải Kinh" muốn bán đi. Trần phiên chủ rất hứng thú, đã đưa cho ngươi một khoản bạc lớn, bảo ngươi đừng ở lại phủ Định Giang nữa, cũng đừng hé môi nửa lời với bất kỳ ai..."
"Bí Truyền Sơn Hải Kinh"?" Đinh Tùng Ngôn ngắt lời gã nam tử mũi sư tử.
"Sơn Hải Kinh" thì ta biết, chứ "Bí Truyền Sơn Hải Kinh" là cái quái gì?
Gã mũi sư tử liếc nhìn Đinh Tùng Ngôn một cái:
"Đến cả chuyện này mà ngươi cũng không nhớ sao?"
Đinh Tùng Ngôn lắc đầu một cách thành thật và vô tội.
Gã mũi sư tử hít một hơi sâu, nhìn quanh quất, thấy không có ai qua lại mới hạ giọng thì thầm:
"Tất cả võ học trong thiên hạ này, nếu không phải là truyền thừa từ các vị Thiên Đế hay vài vị Thiên thần để lại, thì cũng là học được từ những thần quái dị thú được nhắc đến trong "Sơn Hải Kinh". Chẳng phải trong bản "Sơn Hải Kinh" bình thường cũng có ghi ăn con gì thì trị được bệnh gì, ăn con gì thì có thể chế ngự được lửa, chống lại hung thú sao?
"Theo lời trong "Bí Truyền Sơn Hải Kinh", nếu ăn thịt rất nhiều loại thần quái dị thú, có thể đạt được những đặc tính, thần thông mà chúng sở hữu, thậm chí là đắc đạo thành tiên. Tuy nói từ sau khi Chuyên Húc Đế tuyệt địa thiên thông, đại đạo bị hao tổn, thần quái dị thú cũng ngày một yếu đi, thưa thớt dần, thế nhưng nếu thực sự gặp được một con, ăn thịt nó, vẫn có thể một bước lên mây, thành tựu Tông sư.