Kiếm Chúc Đại Hoang

Chương 15: Thuyết thư (1)

Trước Sau

break

Thiếu nữ trong bộ váy trắng tinh khiết nhìn Đinh Tùng Ngôn, mang theo vài phần mong đợi lại đan xen chút âu lo:

"Nếu thân thể có bệnh, chi bằng trước tiên cứ về nhà tĩnh dưỡng, ta, ta không vội đâu."

Giọng nói của nàng êm ái, vô cùng êm tai.

Đinh Tùng Ngôn khẽ cười một tiếng:

"Không sao, không sao, tại hạ đã đi dạo bên ngoài miếu Đương Khang hơn một canh giờ rồi. Chỉ là đầu óc này á, giống như bị nhồi một mớ hồ dán, có chút chậm chạp. Lát nữa nếu kể chuyện bị vấp váp, không trôi chảy, hay lỡ quên mất từ, mong cô nương rộng lượng bỏ qua."

Hắn nói vậy là để rào trước đón sau, dẫu sao hắn thực sự chưa từng làm nghề kể chuyện, nào biết được có thuận lợi hay không.

Trong lúc trò chuyện, hắn chợt bùi ngùi thở dài.

Ngày trước khi còn đi học, hắn khinh thường nhất là những chuyện nhân tình thế thái, chán ghét nhất việc xây dựng các mối quan hệ xã hội. Hắn luôn cho rằng, chỉ cần dựa vào tài năng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc của bản thân về mọi việc, là có thể giải quyết được mọi bề, gặt hái thành công. Mãi đến khi bị thực tế phũ phàng vùi dập tơi tả, tính cách vỡ nát mới được chắp vá lại từng mảnh, thì những việc như suy đoán tâm tư người khác, kết giao với những kẻ hữu dụng, liều mạng duy trì các mối quan hệ, lại trở thành bản năng lúc nào không hay.

Trong một hai năm gần đây, nhờ sự nghiệp thành công, bản thân cũng đã đạt được những thành tựu bước đầu, thi thoảng hắn lại cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Hắn nhận ra mình chẳng mảy may phù hợp với chốn thương trường khốc liệt, thà rằng quay về chốn học thuật bình yên. Ở đó, hắn có thể tập trung vào những nghiên cứu mình yêu thích, chẳng màng đến những toan tính mưu mô, lúc rảnh rỗi lại tụ tập năm ba người bạn nhậu nhẹt, tán gẫu, chơi game, cuộc sống như vậy há chẳng phải vui vẻ sao.

Tất nhiên, hắn cũng biết suy nghĩ đó có phần đạo đức giả. Nếu không nhờ vào việc đã tích lũy được một khối tài sản khổng lồ, mà thực sự bắt tay vào làm những nghiên cứu không màng lợi lộc, chỉ đơn thuần thỏa mãn sở thích, thì e rằng hắn sẽ cực kỳ lo âu, nào có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống.

Trong lúc mải cảm thán, Đinh Tùng Ngôn bước đến bãi đất trống của mình, nơi đây chẳng có lấy một cái ghế đẩu, cũng chẳng có đồ nghề để kiếm cơm.

Hắn thu hồi dòng suy nghĩ, bắt đầu trăn trở xem nên kể câu chuyện nào đây.

Ánh mắt hắn vô tình lướt qua thiếu nữ mặc bộ váy trắng và tỳ nữ trong chiếc váy lụa màu xanh mạ, trong đầu Đinh Tùng Ngôn chợt lóe lên một ý tưởng.

Hắn khẽ mỉm cười nói:

"Hai vị khán quan, câu chuyện hôm nay tôi muốn kể là "Bạch Xà Truyện"."

Lời vừa dứt, hắn lập tức quan sát vẻ mặt của thiếu nữ váy trắng, tỳ nữ và cả người bán cao dán kế bên. Hắn muốn xem họ phản ứng thế nào với cái tên "Bạch Xà Truyện", từ đó suy đoán xem thế giới này liệu đã có câu chuyện tương tự hay chưa.

Có cũng chẳng sao, dù sao thì Đinh Tùng Ngôn cũng đã rào trước rồi, đây là câu chuyện truyền kỳ mới học được, chứ không phải mới sáng tác.

Nếu khán giả phàn nàn rằng không giống bản gốc, thì hắn cứ điềm nhiên nói rằng bản thân đã thêm thắt chi tiết mới, biến tấu đôi chút.

Ngoài việc lấy cảm hứng từ màu sắc trang phục của thiếu nữ và tỳ nữ, Đinh Tùng Ngôn chọn "Bạch Xà Truyện" còn vì lý do khác. Hồi nhỏ hắn thường xuyên xem bộ phim truyền hình này cùng gia đình, đến mức lúc trưởng thành, dù xem qua đủ mọi phiên bản cải biên cũng chẳng còn xa lạ. Hắn nắm rõ cốt truyện trong lòng bàn tay, nhớ từng chi tiết quan trọng. Việc dựa vào đó để bịa ra tình tiết, lời thoại cho nhân vật ngay tại chỗ, cũng chẳng khó hơn việc nhìn vào màn hình trình chiếu để thuyết phục các nhà đầu tư là bao.

Đó cũng là một trong những lý do khiến Đinh Tùng Ngôn chẳng hề e ngại bị người ta chê trách là "ăn cắp" kịch bản. Ngoài những tình tiết then chốt, phần còn lại đều do hắn tự bịa ra ngay tại chỗ, làm sao có chuyện giống hệt người khác được.

Nhìn thấy vẻ mặt tò mò của những khán giả ít ỏi, Đinh Tùng Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm:

Ít nhất, ở phủ Định Giang này, "Bạch Xà Truyện" vẫn chưa xuất hiện.

Vừa nãy nghe các câu chuyện diễn nghĩa truyền kỳ, chỉ thấy toàn chuyện tiên nữ hạ phàm phải lòng người phàm, chứ tuyệt nhiên không có mối ân oán tình thù nào giữa yêu quái và con người.

Hiện tại, bãi đất trống này khá yên tĩnh, không có tiếng chiêng trống náo nhiệt của các gánh xiếc, cũng chẳng có tiếng hò hét bán võ mưu sinh. Đây cũng chính là ý đồ của người quản lý chợ: gom những hoạt động buôn bán "văn" cần sự tĩnh lặng vào một chỗ, những hoạt động "võ" ồn ào vào một chỗ khác, và đặt những thứ không cần yên tĩnh cũng chẳng gây ồn ào ở giữa để ngăn cách, tránh ảnh hưởng đến nhau.

Đứng giữa bãi đất trống, Đinh Tùng Ngôn chẳng mấy căng thẳng, thành thạo y hệt lúc bật máy chiếu, mở bài thuyết trình, thêm một lần nữa đối diện với các nhà đầu tư.

Cảm giác này vô cùng kỳ lạ, như đã cách một đời.

Đúng là đã cách một đời thật rồi.

Sau khi xác định cô thiếu nữ với khóe mắt hếch lên, chiếc cằm thon nhọn có thể là một "nhà đầu tư" tiềm năng, Đinh Tùng Ngôn chậm rãi cất lời:

"Vào thời thượng cổ, ở vùng Tây Nam, dưới chân núi Thanh Thành, có một con bạch xà nhỏ..."

Ngay từ phần mở đầu, hắn đã đẩy câu chuyện về tận thời thượng cổ, để tránh việc sau này có người cắc cớ hỏi núi Thanh Thành ở đâu, Tây Hồ ở đâu, Kim Sơn Tự ở đâu.

Ta cũng không biết đâu, đây là chuyện từ thời thượng cổ mà.

Đinh Tùng Ngôn bắt đầu kể từ chi tiết tổ tiên Hứa Tiên cứu mạng tiểu bạch xà. Để thêm phần chi tiết, hắn – người vốn đã quên béng bộ phim truyền hình hay điện ảnh miêu tả đoạn này ra sao – đành lồng ghép luôn chi tiết nhét con rắn cứng đờ vì lạnh vào áo, dùng thân nhiệt ủ ấm nó.

Sau đó, Bạch xà tu luyện ngàn năm trong hang, cuối cùng cũng đắc đạo, có thể lột xác hóa thành hình người. Tiếp đó, được Bồ Tát điểm hóa, nàng dẫn theo Tiểu Thanh, lên đường tìm Hứa Tiên chuyển thế để báo ân, kết thúc nhân quả.

Đinh Tùng Ngôn vừa kể, vừa để ý đến biểu cảm của thiếu nữ váy trắng. Hắn phát hiện nàng chăm chú lắng nghe, ngay cả nhịp thở dường như cũng nhẹ đi. Đôi mắt đen trắng rõ ràng dẫu không ngấn lệ, nhưng vẫn long lanh ướt át.

Hiệu quả cũng không tồi... Phản hồi từ "nhà đầu tư" tiềm năng rất khả quan... Đinh Tùng Ngôn càng thêm tự tin.

Hắn cảm thấy khoảng cách từ việc Bạch nương tử tìm Hứa Tiên chuyển thế chỉ để báo ân, cho đến khi hiến dâng cả bản thân mình, cần phải thêm một vài chi tiết để làm nổi bật sự thay đổi trong tình cảm. Thế nhưng hắn lại không thể nhớ ra quá nhiều chi tiết, đành phải lấy một vài câu chuyện từng khiến bạn gái cũ của mình cảm động trong quá khứ để xào nấu lại rồi nhét vào.

Đầu tiên là cuộc gặp gỡ ở Tây Hồ, cùng che chung ô trú mưa, tặng ô rồi để lại danh tính. Tiếp theo, Bạch nương tử lấy cớ đến Lâm An để lên chùa chép kinh tạ lễ, nhưng lại không dám đi thật, đành cáo ốm. Hứa Tiên thương xót nàng "yếu ớt bệnh tật", đã đích thân đến chùa, dành nhiều ngày chép xong kinh Phật. Sau đó, trải qua bao nhiêu chuyện, một người một yêu đã nảy sinh tình cảm, cùng nhau đến gốc cây nổi tiếng cầu duyên linh thiệm để ước nguyện. Khi ngẩng đầu lên, cả hai vừa vặn chạm mắt nhau.

Bịa đến đây, Đinh Tùng Ngôn quyết định dừng lại đúng lúc. Dẫu sao, nếu muốn tạo dựng mối quan hệ, kiếm chút ân tình, thì chắc chắn phải khơi gợi sự tò mò của thiếu nữ váy trắng. Đâu thể kể xong câu chuyện chỉ trong vài ngày được? Bảy tám ngày không chừng còn hơi ít, mười ngày nửa tháng mới là vừa đẹp, phải gặp mặt hằng ngày mới có thể trở thành người quen.

Đến lúc đó, nếu thực sự xảy ra chuyện, mà đối phương lại có khả năng giúp đỡ, thì việc giúp một kẻ xa lạ hay giúp một người quen biết, câu trả lời đã quá rõ ràng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương