Khóa Xuân Sơn

Chương 49

Trước Sau

break

Giọng nói dù dễ nghe đến mấy, giờ cũng chẳng khác nào tiếng gọi đòi mạng của Diêm Vương.

Thậm chí Thích Bạch Thương còn cảm nhận được rất rõ, dưới những ngón tay thon dài và mạnh mẽ như trúc kia ẩn chứa những vết chai sạn của người luyện cung đao nhiều năm, những vết chai đó đang cọ xát vào làn da non mềm nơi cổ nàng, âm ỉ, nhói đau.

Thích Bạch Thương không dám giãy dụa…

Thứ đang siết lấy cổ nàng là bàn tay đã quen với việc giết người.

Thống soái ba mươi vạn quân Trấn Bắc, chỉ huy đội quân được mệnh danh là “Diêm Vương đoạt mệnh”, Định Bắc Hầu khiến giặc ngoài biên ải Đại Dận nghe tên đã kinh hồn bạt vía, sao có thể chỉ là thư sinh nho nhã nàng gặp ở lầu ngắm sen được chứ?

“Ngài… muốn giết ta?”

“… Ha.”

Người nọ cúi xuống cười khẽ, giọng điệu trầm thấp êm tai như dải tơ lụa, nhưng lời thốt ra lại khiến nàng lạnh buốt từ trái tim đến tận đầu ngón tay: “Cho ta một lý do để không giết ngươi đi.”

Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt đen láy của Thích Bạch Thương đã phủ một lớp sương mờ, hàng mi dài ướt át, đuôi mắt trắng ngần ửng hồng, gương mặt quyến rũ đầy yếu đuối ấy khiến người ta thấy mà xót thương.

“Ngày đó, ta không cố ý lừa ngài…”

Nếu là người khác thì có lẽ đã không chống lại được ánh nhìn này… Vậy mà kẻ dưới lớp mặt nạ quỷ vẫn chẳng hề động lòng.

“Ngươi nghĩ ta là Tạ Thông à?”

Ngón tay hắn siết chặt cổ nàng, ép nàng ngửa mặt lên: “Bản lĩnh quyến rũ người khác của ngươi còn kém xa Thích Nghiên Dung.”

Hơi thở Thích Bạch Thương hơi rối loạn, nàng khẽ cụp mắt xuống như thể vừa chịu đựng nỗi nhục nhã không thể chấp nhận được: “Tạ Hầu… tha mạng.”

Ánh trăng dịu dàng như ngừng trôi.

Người kia thờ ơ hỏi nàng: “Ai nói với ngươi, ta là Tạ Thanh Yến?”

Nhịp thở của Thích Bạch Thương dồn dập hơn: “Tạ Hầu gia danh tiếng lẫy lừng, lưu danh thiên cổ, tự nhiên không phải người phàm…”

“Còn nói nhảm…” Hắn không chút dịu dàng kéo ngược cổ nàng ra sau…

Câu “ta sẽ giết ngươi” ở phía sau hãy còn chưa nói, nhưng chắc hẳn ai cũng hiểu được.

Thích Bạch Thương nghẹn lời: “… Đoán.”

“Đoán sai rồi.” Người kia lạnh lùng, “Tiếp tục.”

Thích Bạch Thương mím môi, ngừng lại đôi chút rồi run rẩy ngước mắt lên: “Nếu Hầu gia có ý tranh đoạt ngôi vị thì ta có thể làm nội ứng…”

Ngón tay đang giữ bàn tay trái quấn vải của Thích Bạch Thương đột ngột siết chặt.

Nàng đau đớn cắn môi, khẽ cúi đầu, còn kẻ đối diện thì khom người về phía trước, giọng nói trầm thấp đầy lạnh lùng.

“Thích Bạch Thương. Đừng dò xét ta.”

“Ta biết… sai… rồi.” Thích Bạch Thương đau đến run cả giọng.

Tạ Thanh Yến khẽ nhíu mày rồi vô thức nới lỏng tay.

Thích Bạch Thương vội né người dựa vào trụ cột gần đó, bàn tay trái quấn vải trắng run rẩy buông thõng.

“…”

Chẳng hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc ban nãy, Tạ Thanh Yến lại thấy lòng mình cứ rối bời, thứ cảm xúc ấy xuất hiện quá đỗi đột ngột khiến hắn chỉ biết nhíu chặt mày.

Qua lớp mặt nạ, hắn liếc nhìn bàn tay trái của người con gái trước mặt. Dưới lớp vải trắng ẩn hiện màu đỏ tươi của máu, tựa như đóa hoa diễm lệ nở bừng trong nền tuyết lạnh.

Tạ Thanh Yến dời mắt đi.

“Đêm đó ở Ly Sơn, sau khi ngươi cứu thiếu niên kia, hắn có giao cho ngươi cuốn sách nào không?”

“Sách?” Thích Bạch Thương nhíu mày, “Không hề.”

“Nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời.”

Thích Bạch Thương chậm rãi thở ra một hơi, cả người vẫn còn run rẩy: “Dù có giết ta, ta cũng chưa từng thấy.”

“Được thôi.”

Một tiếng cười khẽ lại vang lên sau lớp mặt nạ, “Nếu để ta phát hiện ngươi lừa ta lần nữa, ta sẽ lấy mạng ngươi ngay.”

“…”

Tim Thích Bạch Thương khẽ run lên, nhưng nàng vẫn cố gắng mở lời: “Hôm nay Hầu gia không giết ta sao?”

“Cứ tạm giữ lại đã.” Người kia uể oải đáp lời.

Lần này hắn chẳng hề phủ nhận nữa.

Thích Bạch Thương khẽ cắn môi, sau một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt nàng bỗng bừng lên vẻ kiên quyết: “Phàm là vật gửi ở quầy, ắt sẽ có lợi nhuận. Mạng của ta cũng vậy, Hầu gia có cần không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc