Người kia hơi nghiêng đầu, nở nụ cười như có như không: “Ngươi có thể cho ta cái gì?”
“Ta ở Thích gia, nguyện làm tai mắt cho ngài.”
“Ngươi muốn gì?”
“Chân tướng.”
Người mang mặt nạ quỷ xoay lại, ánh mắt mờ mịt khó đoán: “Chân tướng nào?”
“Chuyện ở Lang Viên hôm nay, đợi ngài điều tra rõ.” Thích Bạch Thương khẽ hít vào một hơi sâu, “Ta muốn biết kẻ hạ độc là ai, độc dược từ đâu mà có.”
Qua lớp mặt nạ băng giá dữ tợn, người nọ vừa nheo đôi mắt dài, vừa nhìn xuống nàng.
“Chỉ vì Thích Uyển Nhi à?”
Ánh mắt Thích Bạch Thương khẽ lay động, cuối cùng nàng vẫn quyết định nói dối: “Vâng.”
Người kia khẽ cười, giọng điệu vẫn lười biếng như thường lệ: “Thích cô nương tự giữ mình còn khó, vậy mà tình tỷ muội lại sâu đậm thật nhỉ.”
Dù giọng điệu lạnh lẽo như băng ngọc, nhưng vẻ đùa cợt trong câu nói ấy lại quá rõ ràng.
Thích Bạch Thương đành cụp mắt: “Trưởng Công chúa chỉ có một nhi tử, ngài chẳng có huynh muội nên đương nhiên không hiểu được chuyện này.”
“…”
Bầu không khí chợt căng thẳng như dây cung, sát khí dồn ép đến bức người.
Thích Bạch Thương vô thức ngước mắt, ánh nhìn của nàng tràn đầy vẻ cảnh giác.
Nào ngờ người kia chỉ cười khẽ: “Ta nói, ta không phải là Tạ Thanh Yến. Ngươi không tin sao?”
Thích Bạch Thương bỗng ngập ngừng.
“Huynh muội… Tạ Thanh Yến thì không, nhưng ta có.” Giọng nói của người nọ rất trầm, cứ hư ảo tựa như khói sương, “Có người sinh ra để giết ta, có người chết vì cứu ta. Có thì sao?”
Giọng nói khẽ khàng ấy khiến người ta chợt thảng thốt, nỗi bi thương tột độ cùng cơn giận dữ uất hận như quyện vào nhau, rồi trào ra, càn quét mọi thứ xung quanh.
Đáng tiếc Thích Bạch Thương còn chưa kịp hoàn hồn thì người kia lại nói tiếp: “Ngươi tin ư?”
Người nở nụ cười chế nhạo: “Diêm Vương đoạt mệnh chưa từng có nội gián nào dễ tin người như ngươi đâu, ngươi chắc chắn mình sẽ sống được đến ngày thu lợi sao?”
Thích Bạch Thương: “…”
Không hổ là Diêm Vương đoạt mệnh.
Tài nói dối quả là bậc thầy.
—
Nhờ Tạ Thanh Yến sắp xếp, cuối cùng chuyến đi Lang Viên này cũng kết thúc khá thuận lợi.
Xe ngựa của Thích Thế Ẩn đã được báo trước, lặng lẽ đậu ngoài cửa hông.
Bóng người kiêu ngạo, thẳng tắp như tùng đứng trước xe ngựa, khí thế ấy chẳng khác nào lúc người nọ tranh luận trước triều đình, chỉ một thoáng nhìn cũng đủ để nhận ra rồi.
“Thích Thế Ẩn đưa ngươi đến à?”
Tạ Thanh Yến dừng chân ngay đoạn hành lang uốn khúc cuối cùng, cả người hắn như chìm trong bóng tre ở hai bên đường, ánh mắt ẩn sau lớp mặt nạ cũng thâm trầm khó đoán.
“Đại ca rất nhân hậu, hôm nay nếu không có huynh ấy, ta đã chẳng thể rời khỏi phủ vì đang bị cấm túc.” Thích Bạch Thương cố giữ vẻ cung kính của một kẻ “tay trong”, ngoan ngoãn đáp lời.
“Hóa ra là ta lầm người tài rồi à?” Tạ Thanh Yến khẽ nheo mắt, “Vừa vào Kinh chưa được mấy ngày đã hạ gục được huynh trưởng, Thích cô nương cao tay thật đấy.”
“?”
Thích Bạch Thương ngước mắt nhìn.
Cũng đúng lúc ấy, người kia cúi xuống gần, vài sợi tóc dài mang theo hơi lạnh không bị lớp mặt nạ quỷ ngăn lại nên rủ xuống.
Hắn thì thầm với giọng nói lạnh như băng: “Quên nhắc ngươi một chuyện.”
Thích Bạch Thương căng thẳng: “Gì vậy ạ?”
“Đừng vọng tưởng trèo cao lên nhị Hoàng tử.” Người kia ghé sát tai nàng, “Ta muốn Lăng Vĩnh An cưới ngươi, ngươi trốn không thoát đâu. Dù Tạ Thông và Thích Thế Ẩn cộng lại, cũng không ngăn được ta đâu.”
“…”
Thích Bạch Thương cứng đờ cả người.
Nhìn bóng dáng thanh mảnh dưới hành lang đã quay người rời đi, nàng cụp mắt, siết chặt nắm tay: “Vâng, Hầu gia.”
Khi Thích Bạch Thương bước ra khỏi Lang Viên, Thích Thế Ẩn đã đứng bên cạnh xe ngựa.
Thấy nàng ra, hắn bước lên một bước: “Ta nghe nói đêm nay Lang Viên xảy ra chuyện, muội…”
“Muội không sao, đa tạ huynh trưởng.” Thích Bạch Thương khẽ hành lễ.
“Người vừa đưa muội ra là người trong Lang Viên à?” Thích Thế Ẩn nhìn về phía hành lang uốn khúc, nơi đã không còn ai ở đó nữa.