Khóa Xuân Sơn

Chương 48

Trước Sau

break

Tạ Minh cười nhạo: “Là thu nạp dưới trướng, hay là trong trướng?”

“Có người trong trướng đó! Ngồi yên ở đây đi!”

“Mau đuổi theo!”

“… !”

Trốn sau tấm rèm trong thủy tạ, Thích Bạch Thương vội vàng đeo lại mặt nạ. Nàng thầm mắng một tiếng rồi khom lưng cúi người, nhanh chân men theo lớp rèm dày đặc vòng ra hành lang.

“Lang Viên này chẳng khác nào mê cung, quả là kẻ tâm cơ sâu nặng, đến cả phủ đệ cũng khác người…”

Lời oán thán hãy còn chưa dứt, Thích Bạch Thương vừa rẽ qua góc hành lang được mấy bước đã nghe thấy tiếng động hỗn loạn từ phía sau khúc quanh trước mặt.

Nàng kinh hãi, vội quay đầu muốn lùi lại.

Hành lang vừa đi qua ở phía sau cũng vọng lại tiếng bước chân đuổi theo bình bịch.

Bị kẹp giữa vòng vây rồi…

Thích Bạch Thương thầm nghĩ: Xong đời rồi.

Nàng nghiến răng, quay đầu nhìn mặt hồ đen kịt dưới ánh trăng.

Làn gió mát thổi nhẹ làm lay động tấm khăn che mặt của nàng.

“Tạ Thanh Yến, tốt nhất là ngươi đừng có sở thích nuôi cá sấu đấy, bằng không, có làm ma thì ta cũng sẽ tìm ngươi đòi mạng trước.”

Thích Bạch Thương nhắm mắt, định nhảy xuống hồ.

Nhưng… không kịp nữa rồi.

Cánh cửa sau lưng lặng lẽ mở ra, một cơn gió mạnh lướt qua, eo nàng bị ai đó ôm chặt lấy, cả người bị kéo ngược vào trong phòng.

Sau đó, cửa phòng lặng lẽ đóng lại.

“Bịch.” Trong căn phòng tối om, Thích Bạch Thương bị một bàn tay thon dài che miệng lại qua lớp khăn mỏng, người nọ ép sát nàng vào cửa.

Hai đội thị vệ ngoài cửa nhập lại với nhau: “Tìm được người chưa?”

“Chưa! Các ngươi thì sao?”

“Vừa nãy thấy nàng ta đi về hướng này, nhất định còn ở gần đây, tìm đi!”

“… !”

Bên trong cánh cửa.

Thích Bạch Thương nín thở, đôi mắt hạnh trừng lớn, nàng sợ đến mức đôi mắt ướt át chỉ biết nhìn chằm chằm vào người đối diện.

Mặt nạ quỷ ngay trước mắt nàng trông dữ tợn vô cùng.

Nàng cảm nhận được, dưới lớp mặt nạ băng giá kia, hơi thở nhịp nhàng đầy lạnh lẽo của người nọ khẽ lay động tấm khăn che mặt của nàng.

Dường như hắn nhận ra ánh mắt của nàng nên hơi nghiêng người, đôi mắt đen láy dưới mặt nạ cúi xuống nhìn nàng.

“Câm rồi à?”

Giọng nói lạnh lùng là thế, nhưng lại mang theo vẻ cợt nhã đến khó tin.

Bàn tay đang giữ chặt môi nàng từ từ buông ra rồi trượt xuống, đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ lướt qua cổ nàng.

Đợi đến khi di chuyển tới vị trí nào đó, hắn chợt dừng lại rồi móc nhẹ chiếc khăn che mặt của nàng lên.

Thích Bạch Thương kinh hãi: “Đừng…”

Đã muộn rồi…

Chỉ với lực kéo nhẹ bẫng mà chiếc khăn che mặt đã trượt khỏi kẽ tay của hắn, trên chiếc cổ trắng nõn mềm mại của nữ tử lộ ra một vệt đỏ đầy ám muội.

Đêm ở Ly Sơn, khi mũi tên xé gió kia bay tới…

Đây chính là vết thương do hắn để lại.

“Mạng lớn thật nhỉ… y nữ?”

Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp kia như dây cung rung động trong màn đêm dày đặc, cứ ngỡ mang theo ý cười, nhưng lại buốt giá đến thấu xương.

Tim Thích Bạch Thương thắt lại, nàng nghiêng người muốn trốn đi.

Đáng tiếc bờ vai mảnh khảnh của nàng vừa rời khỏi ván cửa một chút đã bị người kia đoán được, hắn thong thả nắm chặt lấy bàn tay trái quấn vải trắng của nàng rồi ép lên cánh cửa bên cạnh, sau đó bóp chặt lấy.

“Á…”

Cơn đau nhói bùng lên khiến đáy mắt nàng ướt át như phủ sương.

“Quả nhiên là ngươi.”

Người mang mặt nạ quỷ khẽ cười, “Sao lại tự chui đầu vào rọ vậy, y nữ?”

Thích Bạch Thương muốn giãy dụa: “Ta không phải…”

Ngón tay người kia chậm rãi lướt qua vết đỏ trên cổ nàng, cảm giác chẳng phân biệt nổi là lạnh lẽo hay nóng bỏng khiến nàng khẽ run rẩy trong lòng bàn tay của hắn.

Hơi thở đều đặn dưới mặt quỷ khẽ ngừng lại.

Đột nhiên, hắn siết chặt cổ nàng rồi ép chặt vào cánh cửa phía sau: “Hay… ta nên gọi ngươi là Thích Bạch Thương?”

Giọng nói gọi tên nàng vừa lạnh lùng vừa trầm khàn, khiến tim Thích Bạch Thương khẽ run rẩy.

“Đường đường là đích nữ của phủ Quốc công, lại tự xưng hành y kiếm sống qua ngày, ngày đó lừa gạt ta, ngươi có từng nghĩ đến kết cục hôm nay chưa?” Giọng nói đầy lười biếng vang lên dưới lớp mặt nạ quỷ, ngón tay siết chặt cổ nàng mang theo sát ý lạnh đến thấu xương.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc