Khi Biết Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Mình, Tôi Ngại Hết Cả Cá...

Chương 4: Tức đến ngất xỉu

Trước Sau

break

Đồng thời Khương Nam Sơn đã nhìn thấy khóe môi đang cố nén cười của vợ thì hiểu ra, chắc bà cũng nghe thấy tiếng lòng của cô bé. Bất kể thật giả thế nào, tối nay nhất định không thể để cô bé cứ thế rời đi như vậy.

Ông lên tiếng: "Cô Khương , sau khi tiệc kết thúc chúng tôi có đi ăn đêm, cô có muốn đi cùng không?”

Mí mắt Khương Thất giật liên hồi: [Ơ kìa, ông không thể thích tôi được đâu nhé! Giờ yêu đương kiểu trong sáng cũng không được đâu, loạn luân đấy!]

[Tôi có thể biến thái, nhưng không có biến thái đến mức đó đâu!]
Khương Nam Sơn: Đầu óc cô bé này chứa cái gì vậy không biết!!!

Tô Nhậm Mẫn suýt thì bật cười thành tiếng: Cô bé này đáng yêu quá! Nếu thật sự là con gái bà, trải qua bao nhiêu đắng cay mà vẫn giữ được tính cách lạc quan thế này thì quý giá biết bao!

Ngay lúc Khương Thất định từ chối, Tô Nhậm Mẫn đã nhanh chóng tiếp lời: “Cô Khương, chúng tôi thấy rất có duyên với cô, tôi cũng đi ăn cùng, cô Khương cũng đi cùng cho vui nhé?”

Người đẹp siêu cấp đã mời cô, miệng Khương Thất liền nhanh hơn não đáp: “Dạ được, được chứ! Đi ạ!”

Khương Nam Sơn cảm thấy thất bại tràn trề...

Khương Tử Nhiễm bị ngó lơ: Sao tôi không biết có vụ ăn đêm này vậy?

Cô ta uất ức khóc, tay xoa trán: “Bố mẹ ơi, con đau bụng lắm, con muốn đi bệnh viện...”

Khương Nam Sơn nhìn cô ta, an ủi: “Ngoan, lát nữa đến nhà hàng bố lấy túi chườm nóng cho con.”

Khương Nam Sơn thầm tính toán: Dù cô bé này là con của người giúp việc, nhưng họ cũng đã nuôi suốt 20 năm, tình cảm vẫn rất sâu đậm. Mọi chuyện cứ chờ điều tra rõ ràng rồi tính sau.

Khương Tử Nhiễm cắn môi đến mức rỉ máu.

Con khốn Khương Thất này đúng là mầm họa! Cô ta tuyệt đối không để nó cướp mất bố mẹ!

Mọi người xung quanh nhìn cảnh này mà hụt hẫng. Tưởng có drama gì to tát, hóa ra là trưởng bối quý mến người trẻ tuổi thôi sao? Chán ngắt!

Người quản lý của Khương Thất là Lý Lâm đang đợi dưới lầu. Tiệc tan mà chẳng thấy người đâu, cô ấy nổi khùng gọi điện thoại: “Em không phải định ăn no nê rồi chuồn đấy chứ?”

Trước đây bảo đi tiệc tùng thì không chịu đi, thảo nào vào nghề một năm rồi vẫn là ngôi sao hạng bét không ngóc đầu lên nổi! Hai hôm nay bỗng như được khai sáng, chịu đi rồi, nhưng lại chỉ biết cắm đầu vào ăn, thật tức chết mà!

Khương Thất cười hì hì: “Chưa no chị ơi! Chị Lâm, em chuẩn bị đi tăng hai ăn đêm đây.”

Lý Lâm cạn lời: “Chị bảo em đến đó là để ăn đấy à?”

Lúc này, Khương Nam Sơn ngồi trong chiếc Rolls-Royce liền cầm lấy điện thoại của Khương Thất: “Alo, chào cô, cô là quản lý của cô Khương à? Tôi là Khương Nam Sơn, cô Khương cùng vợ chồng tôi đi ăn đêm, lát nữa sẽ đưa về tận nơi, cô không cần lo.”

Nói xong, ông cúp máy luôn.

Khương Thất thầm khen trong lòng: [Đúng là phong thái của một tổng tài bá đạo đời cũ, ngầu quá!]

Khương Nam Sơn không vui: Có thể bỏ chữ "đời cũ" đi được không!

Lý Lâm ở đầu dây bên kia: Ai? Vừa rồi ai nói đấy? Một giây sau phản ứng lại, Lý Lâm suýt nữa thì cười điên dại! Không ngờ nha! Cô gái Khương Thất này không ra tay thì thôi, đã ra tay là chơi lớn thế luôn!

Cô ấy vội nhắn tin: [Chị thừa nhận lúc nãy nói chuyện với em có hơi lớn tiếng, em đi vui vẻ.]

Khương Tử Nhiễm ngồi bên cạnh chứng kiến tất cả, móng tay cô ta ghim sâu vào lòng bàn tay. Rốt cuộc là có chuyện gì? Cô ta hỏi hệ thống, nhưng hệ thống của cô ta cũng chẳng biết!

Trong bữa ăn, vợ chồng Khương Nam Sơn không nói gì nhiều, chỉ liên tục gắp thức ăn cho Khương Thất. Cô vui vẻ ăn hết, chẳng buồn quan tâm sắc mặt Khương Tử Nhiễm ngày càng khó coi hơn!

Gần cuối bữa, Khương Nam Sơn nhận được điện thoại của Đường Minh Trạch. Đầu dây bên kia hét lên: “Á á á Nam Sơn ơi! Mắt tôi bẩn rồi, bẩn thật rồi! Tôi về nhà thấy vợ tôi với bố tôi đang ở trên sofa... Mà Sao ông biết chuyện này hay vậy?”

Ánh mắt Khương Nam Sơn sắc lạnh, ông bước ra ngoài hành lang, nhỏ giọng đáp: “Tôi còn biết con của ông thực ra là em trai ông đấy.”

Đường Minh Trạch...

Sau đó Khương Nam Sơn chỉ nghe thấy một tiếng "rầm", rõ ràng là ông Đường đã tức đến ngất xỉu.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương