Hệ thống: [Drama này liên quan trực tiếp đến cô đấy! Điểm bùng nổ: 200! Cực to!]
Mắt Khương Thất đảo một vòng: Drama của chính tôi á? Thế thì để tôi "nhấm nháp" thử xem sao!
[Ôi trời! Bố ruột của tôi hóa ra là Khương Nam Sơn của tập đoàn họ Khương, mẹ là ảnh hậu Tô Nhậm Mẫn?]
Cái drama này khiến Khương Thất ngơ ngác, đôi mắt to tròn theo bản năng nhìn về phía Khương Nam Sơn và Tô Nhậm Mẫn.
Cùng lúc đó, Khương Nam Sơn và Tô Nhậm Mẫn cũng đồng loạt nhìn về phía cô!
...
Khương Nam Sơn đã nghe thấy tiếng lòng của Khương Thất, ông cau mày suy nghĩ: Chuyện này sao có thể?
Tô Nhậm Mẫn vẫn chưa biết âm thanh phát ra từ đâu, bà đang nhìn dáo dác tìm kiếm. Nhưng dù sao cũng là ảnh hậu, thấy những người khác không có phản ứng gì, bà cũng không lên tiếng.
Tuy vậy, Khương Tử Nhiễm vẫn nhận ra sự bất thường của bố mẹ.
Cô ta vội kêu đau: “Bố mẹ ơi, bụng con đau quá, bố mẹ đưa con đi bệnh viện khám nhé.”
Tô Nhậm Mẫn định nói gì đó, nhưng lại một lần nữa bị tiếng lòng của cô thu hút.
Trong lòng Khương Thất vẫn tiếp tục đọc tin của hệ thống: [Hóa ra là bị tráo đổi ở trong bệnh viện. Năm đó ảnh hậu sinh con, phóng viên với chó săn vây kín cổng. Bác sĩ tá hỏa, y tá cuống cuồng.]
[Đúng lúc đó có một người giúp việc nhà họ Khương cũng sinh con. Bà ta thừa lúc rối loạn, tráo luôn con bản thân với con ảnh hậu!]
[Ảnh hậu nuôi con giúp người giúp việc, còn người giúp việc chẳng muốn nuôi con ảnh hậu nên đã đem tôi bán về nông thôn.]
[Ở nông thôn, bố mẹ nuôi đối xử với tôi cũng chẳng ra gì, đánh đập chửi bới suốt ngày, năm tôi đủ 18 tuổi còn định bán cho đi người ta minh hôn.]
[Sau đó may mà tôi trốn thoát được, đi làm công nhân vặn ốc vít trong xưởng điện tử cho đến khi được tay săn ảnh phát hiện rồi mới vào giới giải trí.]
Tay Khương Nam Sơn đang nắm tay Khương Tử Nhiễm bỗng nới lỏng ra: Khổ quá! Thật sự quá khổ rồi! Con gái ruột của ông đã phải trải qua những chuyện thê thảm như vậy sao?
Tô Nhậm Mẫn cũng bàng hoàng.
Âm thanh này rốt cuộc từ đâu đến? Bà nhìn chồng, thấy ông đang nhìn chằm chằm một cô gái. Ánh mắt bà cũng dõi theo. Khi nhìn thấy khuôn mặt có ba phần giống hệt bản thân thời trẻ kia, tay bà cũng không tự chủ được mà buông Khương Tử Nhiễm ra.
Khương Tử Nhiễm: “...”
Trong lòng cô ta dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt! Lẽ nào bố mẹ đã biết gì đó? Không thể nào! Nhưng khi nhìn kỹ mặt Khương Thất, tim cô ta đập hẫng một nhịp. Đúng là hàng thật có khác! Giống thật! Nhưng chẳng phải theo cốt truyện, sáu tháng nữa công ty quản lý mới lăng xê cô là "Phiên bản nhỏ Tô Nhậm Mẫn" thì họ mới phát hiện ra mà?
Bị Tô Nhậm Mẫn nhìn chằm chằm, Khương Thất chớp chớp mắt đầy khó hiểu, nhưng trong lòng thì đang gào thét: [Đây là mẹ ruột tôi sao? Ảnh hậu quốc dân Tô Nhậm Mẫn đây à! Đẹp điên đảo luôn! Hèn chi thời trẻ được mệnh danh là Đệ nhất mỹ nữ showbiz!]
[Năm mươi tuổi rồi mà sao vẫn đẹp thế này được nhỉ? Da dẻ căng mọng, dáng dấp chuẩn chỉnh, không biết mẹ có sợ con gái thực hiện một cú xoay người trên không bay đến trước mặt mẹ, miệng còn ngậm hoa hồng hôn mẹ một cái không nhỉ?]
Chẳng có người phụ nữ nào được khen mà không thích.
Tô Nhậm Mẫn bất giác ưỡn thẳng lưng, vuốt lại mái tóc dài: Cô bé này cũng có mắt nhìn đấy!
Khương Nam Sơn đứng đó, khóe miệng giật giật: Ý gì hả? Ông không đẹp trai sao? Thời trẻ ông cũng là tổng tài bá đạo đẹp trai nhất thành phố mà!