Đường Minh Trạch đứng kế bên cũng hóng hớt, huých tay Khương Nam Sơn, thì thầm: “Ông chú ý chút đi!”
Sau đó nụ cười của ông ấy càng rạng ngời: “Ô hô! Thôi xong rồi, vợ với con gái ông đến kia kìa!”
Nghe điệu bộ là biết Đường Minh Trạch đang hả hê lắm. Còn gì thú vị hơn cảnh thấy người anh em chí cốt bị vợ tẩn ngay tại chỗ chứ?
Khương Nam Sơn lườm ông ấy, rồi nhìn Đường Minh Trạch đầy ẩn ý. Thấy xung quanh quá đông người, cuối cùng ông rút điện thoại ra gửi một tin nhắn WeChat cho bạn mình.
[Đừng có mà ở đó hóng chuyện nữa! Mau về nhà xem vợ ông đi! Vợ ông đang ở trên sofa với... Ôi!]
Dù không biết tiếng lòng nghe được là thật hay giả, nên Khương Nam Sơn quyết định kiểm chứng một chút.
Đường Minh Trạch đọc tin nhắn, mắt trợn trừng như hai quả bóng bàn. Ý gì đây? Lẽ nào vợ ông ấy cắm sừng ông ấy ngay tại nhà? Không đời nào! Tuyệt đối không thể!
Nhưng khi ông ấy nhìn sang Khương Nam Sơn, thấy ông bạn không hề có vẻ gì là đùa giỡn mà cực kỳ nghiêm túc, Đường Minh Trạch chợt nhớ lại lúc nãy gọi video cho vợ mà bà ta không nghe máy.
Trong lòng ông ấy hét thảm một tiếng, vứt luôn ly rượu, điên cuồng lao thẳng ra cửa!
Mọi người: “...”
Khương Thất: [Mẹ kiếp! Giật cả mình! Ông Đường này bị điên à? Trạng thái tâm thần còn bất ổn hơn cả tôi nữa, đúng là nhân tài!]
[Cơ mà ông già đẹp lão này gọi lại làm gì nhỉ? Không lẽ định bao nuôi tôi thật chứ?]
[Nếu ông ấy chấp nhận kiểu yêu đương trong sáng, mỗi tháng cho tôi 3 tỷ thì tôi cũng có thể cân nhắc một chút đấy!]
Khương Nam Sơn nhìn cô gái trạc tuổi con gái, thì bỗng thấy có chút quen mắt, nhưng lòng lại nghĩ: Suy nghĩ trong lòng cô bé này cũng biến thái quá rồi đấy! Tôi là người chính trực đó cô bé à!
Ông mỉm cười: “Không có gì, cô...”
Tuy nhiên, lời của Khương Nam Sơn còn chưa dứt đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng: “Bố ơi! Con thấy hơi khó chịu trong người.”
Sự chú ý của Khương Nam Sơn lập tức chuyển dời, ông lo lắng nắm lấy tay Khương Tử Nhiễm: “Lại đây bố xem nào! Con thấy không khỏe ở đâu?”
Cùng lúc này, Ảnh hậu - Tô Nhậm Mẫn cũng dẫm đôi giày cao gót đi tới. Nghe thấy lời của con gái, bà cũng lo lắng không kém: “Đâu, không khỏe chỗ nào, để mẹ xem xem nào.”
Ai cũng biết vợ chồng Khương Nam Sơn và Tô Nhậm Mẫn cưng chiều cô con gái út như mạng sống. Ngay lập tức, vô số ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn vào Khương Tử Nhiễm.
Khương Thất cứ thế bị ngó lơ.
Khương Tử Nhiễm lấy tay che trán, nhưng ánh mắt lại lướt qua trên người Khương Thất, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo: Tại sao cô ta lại xuất hiện ở đây? Chẳng phải còn chưa đến thời điểm nhận người thân sao? Lẽ nào hệ thống đưa tin sai lệch?
Khương Thất chẳng thèm quan tâm bản thân bị ngó lơ, cô ăn nốt hai cái bánh ngọt, định bụng đi lấy thêm vài cái nữa thì tiếng hệ thống lại vang lên:
Ting!
[Có tin hot mới!]
Khương Thất lại trợn mắt, dùng ý nghĩ đáp lại: Cái hệ thống rác rưởi này, tối ngày chỉ biết nổ mấy cái drama vô dụng! Nhìn hệ thống của người ta kìa, toàn kỹ năng xịn sò, có cái còn giúp ký chủ trói trai đẹp lên giường được luôn. Ngươi làm ăn kiểu gì thế?
Hệ thống ăn dưa không ngờ vừa nhận việc đã bị ký chủ chê bai: [Tôi cũng có ích lắm chứ! Tôi tung tin, cô hít drama, tích lũy điểm bùng nổ. Đạt đủ 100.000 điểm là cô có thể thay đổi kết cục bị bán sang chợ đen chết thảm rồi!]
Khương Thất nhướng mày: Xí, nhìn tôi giống quan tâm không? Tích 100.000 điểm á? Thà chờ chết còn hơn!