Khi Biết Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Mình, Tôi Ngại Hết Cả Cá...

Chương 5: Tiếng lòng của cô là thật

Trước Sau

break

Quay lại phòng VIP, ánh mắt Khương Nam Sơn nhìn Khương Thất đã hoàn toàn khác! Nếu tiếng lòng của cô bé là thật, thì đây chính xác là con gái ruột của ông rồi!

Nước mắt ông trực trào. Khương Thất lúc này cũng đang nhìn ông. Tim Khương Nam Sơn nhảy lên tận cổ. Lẽ nào con gái định nhận người thân với ông rồi sao?

Nhưng giây tiếp theo, cô nói: “Chủ tịch Khương, mắt ông có cục ghèn to đùng kìa.”

Một câu nói của Khương Thất đã chặn đứng dòng nước mắt của Khương Nam Sơn. Ông cúi đầu, quay mặt đi chỗ khác lén lau đi.

Tô Nhậm Mẫn nhìn chồng đầy chê bai: “Già đầu rồi còn làm trò cười cho bọn trẻ!”

Khương Thất vừa gặm đùi gà vừa ăn dưa: [Đúng là mẹ tôi có khác! Cái miệng này tôi thích!]

[Hồi xưa bố theo đuổi mẹ toàn cố tình lượn lờ dưới nhà mẹ rồi giả vờ tình cờ gặp, còn đặc biệt mua nhà ngay tầng trên phòng mẹ, nửa đêm hay nhảy đầm rầm rầm ép mẹ phải lên gõ cửa mắng vốn!]

Tô Nhậm Mẫn: “!!!”

Hóa ra năm đó ông cố ý! Làm tôi mất ngủ mấy tháng trời!

Bà hung hăng véo vào đùi Khương Nam Sơn một phát đau viếng.

Khương Nam Sơn đau đến nổ đom đóm mắt, gào thét trong lòng: Con ơi con đừng nói nữa!

[Nhưng hồi đó mẹ là ảnh hậu đỉnh lưu, đời nào thèm rung động trước bố! Không ngờ cuối cùng bố lại dùng chiêu hèn kế mọn!]

[Bố mượn con chó đen của bạn lén làm cho con chó trắng của mẹ mang bầu! Sau đó bố xung phong nhận nuôi cả 5 con chó con! Thế là mẹ thấy bố có lòng nhân ái nên mới bị bố lừa vào tròng!]

Tô Nhậm Mẫn: “!!!!”

Hóa ra là vậy! Thảo nào con chó trắng nhà mình lại đẻ ra một đàn chó đốm!

Bà lại bồi thêm một phát tát vào lưng chồng.

Khương Nam Sơn rên rỉ: Á! Khổ quá! Đúng là con gái rượu, báo đời không trượt phát nào!

[Cơ mà năm đó mẹ cũng là nữ trung hào kiệt! Yêu một người thì khó giấu, chứ yêu một lúc mười người thì cực dễ giấu nha!]

[Từ thứ Hai đến Chủ Nhật, mỗi ngày mẹ hẹn hò với một anh đẹp trai khác nhau, còn dư ba người thì chọn ngẫu nhiên để tăng ca! Sắp xếp lịch trình cực kỳ chuyên nghiệp!]

Tô Nhậm Mẫn chớp mắt liên tục, tim đập thình thịch: Chết rồi! Chuyện bí mật thế này năm đó chó săn còn chẳng khui ra được, sao con gái biết hay vậy?

Ngay sau đó, bà chạm phải ánh mắt sát thủ của Khương Nam Sơn.

Ánh mắt đó như muốn hỏi: Thật hay giả? Bà nói cho rõ xem nào!

Tô Nhậm Mẫn vốn đã nắm thóp chồng, bà chỉ nhún vai, dùng khẩu hình miệng đáp: "Tôi nói tôi yêu ông, chứ có nói chỉ yêu mỗi mình ông đâu."

Khương Nam Sơn...

Ông tức đến mức ho sặc sụa.

Khương Tử Nhiễm thấy vậy vội đưa giấy cho ông: “Bố ơi, bố sao thế?”

Khương Nam Sơn xua tay: “Không sao, bố bị sặc nước miếng thôi.”

Khương Thất cười thầm trong lòng: [Ha ha ha sặc nước miếng của bản thân à? Ngốc xít thật sự!]

Khóe môi Khương Nam Sơn giật giật: Cái vụ nhận người thân này, bỗng nhiên ông thấy không muốn nhận nữa cho lắm! Tất nhiên, việc nhận người thân không thể qua loa được. Ông phải về bàn bạc với vợ và làm xét nghiệm ADN cho chắc. Dù năm đó vợ ông hẹn hò nhiều người, nhưng cuối cùng bà chẳng phải vẫn chọn cưới ông đó sao?

Khương Nam Sơn tự an ủi bản thân, rồi lại thầm suy tính: Nhưng làm sao để lấy tóc cô bé đi làm xét nghiệm đây? Nhìn tóc cô bé cũng dày, lát nữa lén nhổ vài sợi vậy!

Khương Thất không biết mình sắp bị hói một sợi tóc, cô cũng đang nghĩ cách nhận bố mẹ.

Nhưng thôi, cô vốn chẳng thích vòng vo... Cô chọn nói thẳng.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương