Khi Mạnh Thanh Hoài nhận ra tên nhóc trong bụng Quan Dĩnh Đường đang phấn khích vì trận đua, anh lập tức lấy điện thoại ra gọi, đồng thời đỡ Quan Dĩnh Đường ngồi xuống, an ủi cô: “Không sao, đừng sợ.”
Bên ngoài cửa sổ kính, jockey đang dẫn chú ngựa vô địch Star đi vòng quanh sân để cảm ơn, tiếng hò reo của khán giả vang dội, không ai biết rằng, đứa bé tỷ đô bị truyền thông Hong Kong đưa lên trang nhất mỗi ngày, đang chuẩn bị ra đời.
Quan Dĩnh Đường ngồi trong phòng VIP với trái tim đập thình thịch, nghĩ thầm làm sao có thể? Cô hỏi Mạnh Thanh Hoài: “Em chỉ hét vài câu cổ vũ Star, chẳng lẽ bb chúng ta nghe thấy được?”
Lúc ấy, cô từng tùy tiện đặt nhũ danh cho con là — Tinh Tử, Hỏa Hỏa.
“Ừ, xem ra con thích cái tên Tinh Tinh này.” Mạnh Thanh Hoài tỏ ra thoải mái trò chuyện với Quan Dĩnh Đường, nhưng thực tế anh chẳng hề bình tĩnh. So với việc sắp làm bố, anh còn lo lắng quá trình sinh nở của Quan Dĩnh Đường hơn.
Dù Mạnh Thanh Hoài đã tập hợp đội ngũ y tế hàng đầu Hồng Kông, anh vẫn căng thẳng. Trong thời gian gần ngày dự sinh, anh đêm nào cũng ngủ không ngon, đôi khi tỉnh dậy chỉ để nhìn Quan Dĩnh Đường, xác định cô ngủ yên bên cạnh mới an tâm.
Đội y tế chuyên trách của trường đua đến phòng VIP trong vòng ba phút, xác định Quan Dĩnh Đường chỉ vỡ ối, các chỉ số khác bình thường, nhưng cần nhập viện ngay để chờ sinh.
Đêm nay trường đua Happy Valley xác định là không yên bình.
Đầu tiên là chú ngựa đen mới toanh Star bất ngờ đoạt giải, rồi chẳng bao lâu sau, nhân viên an ninh trường đua không biết nhận chỉ thị từ ai, lập tức dựng tường người ở lối ra đặc biệt. Hai chiếc Maybach lặng lẽ tiến vào khu vực phòng VIP, nhanh chóng đưa Quan Dĩnh Đường đi.
Khán giả trên khán đài xôn xao bàn tán:
“Chuyện gì vậy?”
“Không biết, ai mà làm rùm beng thế nhỉ?”
“Nghe nói hình như là Quan Dĩnh Đường.”
“Thật hay giả vậy? Quan Dĩnh Đường? Sao thế, sắp sinh rồi à?”
Trong lúc Mạnh Thanh Hoài đưa Quan Dĩnh Đường đến bệnh viện Dưỡng Hòa, truyền thông Hồng Kông nhạy bén đã nghe ngóng được tin cô chuyển dạ tại trường đua. Đứa bé chưa ra đời này quá quý giá: bố là đời thứ ba của gia tộc hàng đầu, người thừa kế tập đoàn trăm tỷ; mẹ tài sắc vẹn toàn, là đệ nhất thiên kim được cả Hồng Kông công nhân; ông bà nội ngoại đều là nhân vật tầm cỡ trong xã hội, truy ngược đến cụ ông cụ bà, mỗi người đều có những thân phận không thể nói rõ.
Phóng viên Hồng Kông đua nhau đóng quân dưới tòa nhà bệnh viện Dưỡng Hòa. Lúc này, trong phòng VIP tầng thượng, hai nhà Quan và Mạnh đều đã nhận tin và có mặt đầy đủ.
Tên nhóc dường như rất nôn nóng, chẳng bao lâu sau khi vỡ ối, bụng Quan Dĩnh Đường bắt đầu co bóp đều đặn, rồi thuận lợi mở cổ tử cung, cô được thông báo có thể rặn đẻ.
“Sao nhanh thế?” Quan Dĩnh Đường trước đó đã xem nhiều hướng dẫn sinh nở, có người phải đau cả đêm.
“Chứng tỏ bé thương mẹ.” Nữ hộ sinh dịu dàng cười: “Có bố bên cạnh, chắc chắn bé sốt ruột muốn ra ngoài lắm.”
Mạnh Thanh Hoài kiên quyết lựa chọn vào phòng sinh cùng cô.
Anh hoàn toàn không thể chấp nhận việc để Quan Dĩnh Đường một mình trải qua chuyện này, nên suốt quá trình sinh, anh mặc đồ vô trùng, luôn ở sau tấm màn bên cạnh cô.
“Thả lỏng, Quan tiểu thư, hít sâu, dùng sức.” Nữ hộ sinh hướng dẫn Quan Dĩnh Đường.
Dù trong thai kỳ đã đọc nhiều sách, nghe nhiều kinh nghiệm, nhưng đến lượt mình, Quan Dĩnh Đường căng thẳng hơn là đau. Hơi thở cô rối loạn, toàn thân căng cứng vì lo lắng.
Mạnh Thanh Hoài ở bên cạnh nắm tay cô, thỉnh thoảng gọi tên: “Đừng lo.”
Quan Dĩnh Đường mãi thể rặn đúng cách, sau vài lần đã mệt mỏi, nữ hộ sinh để cô nghỉ ngơi, nói với Mạnh Thanh Hoài: “Mạnh tiên sinh hãy cổ vũ phu nhân một chút đi.”
Thường trong lúc này, các ông chồng đồng hành sẽ nói với vợ mấy câu như “cố lên”, Mạnh Thanh Hoài quả thực có nói, lại càng không ngừng khen ngợi Quan Dĩnh Đường: “Giỏi lắm”, “Dũng cảm lắm”, hoặc an ủi cô, “Nhịp tim của bảo bảo rất ổn, từ từ thôi.”
Thấy Quan Dĩnh Đường vẫn nhắm mắt, mệt đến mức không động đậy, anh dừng lại, bỗng cúi xuống hôn nhẹ cô: “Anh ở đây, Đường Đường.”
Quan Dĩnh Đường lập tức như được tiêm máu gà, cố gắng hít sâu một hơi: “Tiếp tục.”
Các nữ hộ sinh phối hợp để cô bắt đầu vòng tiếp theo. Khi cô lại hết sức, Quan Dĩnh Đường quay đầu nhìn Mạnh Thanh Hoài: “Bb, sạc pin!”
Mạnh Thanh Hoài: “…”
Mấy nữ hộ sinh đứng phía sau cúi đầu mím môi, muốn cười nhưng không dám. Lúc này Mạnh Thanh Hoài chẳng bận tâm nhiều, lại cúi xuống hôn Quan Dĩnh Đường.
Có lẽ tình yêu truyền điện quá mạnh, quá trình sinh sau đó thuận lợi hơn. Lần rặn cuối cùng, Mạnh Thanh Hoài đỡ gáy cô giúp cô phát lực, trán kề nhau, ngón tay đan chặt, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng khóc oa oa.
Mạnh Nghiễn Chu, bạn nhỏ Tinh Tử nặng sáu cân tám lạng, đã chào đời.
Sau này, khi lớn lên, Tinh Tử hỏi mình ra đời thế nào.
Mạnh Thanh Hoài đáp: “Mẹ gọi con ra.”
Quan Dĩnh Đường lại không đồng ý: “Là bố hôn con ra.”
Bạn nhỏ Tinh Tử rất bối rối, rõ ràng sách viết là em bé chui ra từ bụng mẹ, sao mình lại khác người ta?
Vừa hôn vừa gọi, kỳ lạ thật.
Khi Tinh Tử vừa mới chào đời, ông bà nội ngoại đều vây quanh bé. Còn mẹ bé Quan Dĩnh Đường, sau sinh được sắp xếp đủ loại chăm sóc, gì mà cơ bụng, cơ đáy chậu, tạo hình cơ thể, quản lý da, thậm chí Mạnh Thanh Hoài còn “biến thái” tìm người chăm sóc cả da đầu, đảm bảo vợ không lo rụng tóc.
Quan Dĩnh Đường sinh con mà như chưa sinh, chỉ ba tháng ngắn ngủi đã hồi phục như trước, thậm chí còn tốt hơn.
Trong mấy tháng này, cô chưa từng thức đêm, chuyện cho con bú đều do bảo mẫu hoặc Mạnh Thanh Hoài đảm nhận.
Nhờ biểu hiện xuất sắc trong thai kỳ và lúc sinh, khi chào đời bạn nhỏ Tinh Tử từng được cả nhà công nhận — chắc chắn là một em bé ngoan, chẳng làm mẹ mệt chút nào.
Hơn nữa, không biết có phải thừa hưởng gen nhan sắc của bố mẹ hay không, Tinh Tử quá đỗi đáng yêu.
Khuôn mặt tròn vo khiến người ta muốn chọc, dáng mũi hoàn hảo, miệng nhỏ luôn cười, thỉnh thoảng phun bong bóng sữa trong suốt, khiến ông nội Mạnh Tùng Niên nhìn mà tan chảy.
Mạnh Thanh Hoài và Quan Dĩnh Đường cứ ngỡ sinh được thiên thần, cho đến sau lễ trăm ngày, về lại Kinh Hoa Phủ, không còn sự chú ý của ông bà nội ngoại, không còn đám cô chú anh chị xa lạ vây quanh, Tinh Tử dường như lập tức trút bỏ gánh nặng “thần tượng”, bắt đầu buông thả bản thân.
Trước đây ở Hồng Kông rất thích sạch sẽ, giờ bé say mê gặm nắm tay nhỏ, chẳng màng hình tượng.
Trước đây khi thay tã, bé ngoan ngoãn để người lớn xoay sở, giờ thì xoay hông, lật người, nhảy nhót như cá chép, sức lực dường như dùng mãi không hết.
Trước kia chỉ biết làm nũng phun bong bóng sữa, giờ đã nắm vững kỹ thuật, bất cứ lúc nào cũng có thể thổi nước bọt thành bong bóng to như quả bóng bàn.
Có thể nói, ở Hồng Kông và ở Bắc Thành hoàn toàn là hai phiên bản.
“Trước mặt bố con cũng nên giả vờ chút chứ.” Mạnh Thanh Hoài đôi khi tự lẩm bẩm với một em bé trăm ngày tuổi: “Mẹ con trước đây diễn giỏi hơn con nhiều.”
—
Chú thích:
(1) Jockey: Chỉ người cưỡi ngựa đua chuyên nghiệp, thường có nhiệm vụ điều khiển ngựa trong các cuộc đua.