Khách Mời Đặc Biệt

Chương 187: Ngoại truyện - Thật sự gọi ra rồi 

Trước Sau

break

[Hahaha, hôm qua tôi đã nói có cảm giác Quan tiểu thư tròn trịa hơn một chút.]   

[Có bb rồi?]

[Kết hôn gần 3 năm rồi, có bb cũng bình thường mà.]

[Bảo sao tối qua cô ấy mặc váy rộng thế.]

[Bảo bảo này vừa sinh ra đã thắng đời rồi, thừa kế gia sản tỷ đô + nhan sắc tuyệt thế của bố mẹ, ghen tị quá!]

[Cũng không hẳn? Nhìn kiểu gì ra được? Trạng thái này hoàn toàn không giống mang thai mà.]

Bên ngoài đồn đoán rầm rộ, Quan Chí Hanh nhất thời phải nhận không biết bao cuộc gọi, bị hỏi liệu có sắp làm ông ngoại không, ông cười nói vui vẻ, không khẳng định cũng không phủ định: “Khi nào A Đường cho tôi làm, tôi sẽ làm thôi.”

Câu trả lời khéo léo, vừa giữ thể diện vừa để lại đủ không gian cho trí tưởng tượng.

Đây là ý định của Quan Dĩnh Đường, cô không muốn công khai chuyện mang thai, chỉ lặng lẽ trải qua thai kỳ, nhưng không ngờ cư dân mạng thời nay lại lợi hại như vậy, từ một hành động nhỏ đã phát hiện ra manh mối.

Đã không giấu được thì cứ công khai thôi. Hai tuần sau, hai vợ chồng cùng trở về Bắc Thành và bị chụp ảnh lại, Quan Dĩnh Đường mặc váy ngắn bó sát mát mẻ, truyền thông ngày hôm đó như đào được tin nóng hổi:

[Quan Dĩnh Đường không giấu nổi bụng bầu, Mạnh Thanh Hoài làm chồng mẫu mực 24/24, luôn đỡ eo che chở!] 

Từ ngày đó, các chủ đề về đứa con của Quan Dĩnh Đường không bao giờ dừng lại, truyền thông Hồng Kông vẫn phát huy ổn định: lúc thì nói cô nhận được món quà tỷ đô từ Mạnh Thanh Hoài vì mang thai, lúc thì bảo em bé trong bụng đã có cổ phần công ty, thậm chí còn đồn thổi rằng nội bộ nhà họ Mạnh lục đục, các bà vợ bắt đầu âm thầm tranh giành tài sản.

“Điên rồi.” Quan Dĩnh Đường ngày nào cũng đọc mấy tít báo này như cơm bữa, thật sự rất muốn mời mấy phóng viên đó quay lại hỏi xem, họ đã bịa ra những câu chuyện vô lý này bằng cách nào.

Cô ở Bắc Thành vui vẻ biết bao, được Mạnh Thanh Hoài nâng niu như châu báu, một sợi tóc rụng anh cũng căng thẳng. Quà Mạnh Phạn Xuyên và Mạnh Văn Nhạ tặng cho bảo bảo chất đầy phòng, không biết để đâu cho hết, con cô chưa ra đời đã nhận được muôn vàn yêu thương. 

Đến tháng thứ 6 của thai kỳ, hai vợ chồng làm siêu âm 4D ở Bắc Thành, chụp được gương mặt nho nhỏ của em bé, bác sĩ lúc đó mỉm cười nói: “Tôi chưa từng làm ca 4D nào thuận lợi thế này, bé ngoan và nghe lời lắm.”

Quan Dĩnh Đường cũng cảm thấy đây chắc chắn là một bb ngoan, bởi suốt thai kỳ, cô ăn uống tốt, chạy nhảy thoải mái, chẳng hề khó chịu gì.

Đến tháng thứ 9, sợ Quan Dĩnh Đường bất an, cũng để tránh cho vợ chồng Quan Chí Hanh phải đi lại vất vả, Mạnh Thanh Hoài gác lại công việc, đưa Quan Dĩnh Đường về Hồng Kông chờ sinh, toàn bộ đội ngũ thai kỳ cũng phối hợp với bác sĩ Hồng Kông, dốc sức chuẩn bị cho ca sinh nở.

Cả hai đều rất căng thẳng, chỉ riêng Quan Dĩnh Đường, bà mẹ tương lai, lại ung dung thoải mái, ngày nào cũng đi uống trà, dạo phố với hội chị em, hoặc là đến phim trường thăm đoàn, nếu không thì lên đỉnh núi chơi vài ván mạt chược với ông ngoại Trang Thái.

Nhưng dù đi đâu, bên cạnh cô luôn có bóng dáng Mạnh Thanh Hoài.

Lại đến ngày diễn ra cuộc đua ngựa hàng tuần ở Happy Valley. Bảy giờ tối, Quan Dĩnh Đường và Mạnh Thanh Hoài ăn xong cơm xong, trong lúc rảnh rỗi, cô liền đề nghị đi xem trận đấu hôm nay.

Dù Mạnh Thanh Hoài cảm thấy trường đua đông đúc ồn ào, nhưng thấy Quan Dĩnh Đường hào hứng, anh chỉ đành đi cùng, bảo vệ cô chu toàn.

Đêm đua ở Happy Valley luôn rất náo nhiệt.

Tối nay là giải đấu do một thương hiệu tài trợ, hiện trường có gần hơn vạn người, cả trường đua được màn hình LED khổng lồ cùng đủ loại sân khấu chiếu sáng như ban ngày.

Trước khi trận đấu bắt đầu, ban nhạc nước ngoài được mời đang biểu diễn làm nóng sân, trong phòng VIP, Quan Dĩnh Đường đứng trước cửa sổ, thoải mái đung đưa cơ thể theo tiết tấu âm nhạc.

Mạnh Thanh Hoài ngồi trên sofa da thật, ánh mắt không tự chủ được dõi theo bóng lưng cô.

Nhìn từ phía sau, hoàn toàn nhìn không ra Quan Dĩnh Đường sắp sinh, cô mặc váy hai dây xinh đẹp khoan khoái, đường cong tinh tế, dáng người uyển chuyển, chỉ khi thỉnh thoảng xoay người mới thấy bụng bầu. .

Mạnh Thanh Hoài dịu dàng nhắc nhở: “Bác sĩ dặn gần đây em nên bớt vận động mạnh.”

Quan Dĩnh Đường không ngoảnh lại: “Ông xã, lần cuối em vận động mạnh là 10 tháng trước rồi.”

Mạnh Thanh Hoài: “…”

Đúng là nói trúng tim đen, nhưng không phải tên nhóc này sắp ra đời rồi sao, những ngày tháng nhạt nhẽo của Mạnh Thanh Hoài cuối cùng cũng đến hồi kết.

Không biết từ bao giờ, Quan Dĩnh Đường cũng “nợ” ngày càng nhiều.

Sợ cô lắc lư mà xóc bụng, Mạnh Thanh Hoài đứng dậy tiến đến, từ phía sau ôm lấy cô, hai tay đặt lên bụng cô: “Hôm nay mua số mấy?”

Quan Dĩnh Đường đáp: “Số 8, một chú ngựa mới, giống thuần Ireland, tên là Star.”

“Star?” Mạnh Thanh Hoài dường như hiểu lý do cô chọn nó.

“Đúng vậy, nó tên là Tinh Tinh (Ngôi Sao), em thấy chúng ta có duyên.” Quan Dĩnh Đường tựa vào lòng Mạnh Thanh Hoài đầy ỷ lại, chỉ vào chú ngựa đang diễu quanh sân chào khán giả: “Anh nhìn kìa, là con đó.”

Chú ngựa tên Star này là tuyển thủ mới ra mắt hôm nay, bộ lông đen bóng loáng trông rất oai phong lẫm liệt, đầy sức sống, nhưng vì là ngựa mới, không có thành tích, nên ít người chọn nó, đa số ưu ái các lão tướng.

Mạnh Thanh Hoài nhìn qua cửa kính, “ừ” một tiếng: “Em thích là được.”

Đợi các con ngựa diễu hành xong, trận đua cuối cùng bắt đầu, khoảnh khắc cổng mở, tám chú ngựa lao ra như mũi tên, trong sân vang lên tiếng hò reo chói tai.

Chú ngựa đen khởi đầu hơi chậm, Quan Dĩnh Đường đứng trước cửa sổ kính không khỏi khẽ hét lên: “Star, xông lên đi!”

Như thể chính mình đang thi đấu, đôi giày đế bệt của Quan Dĩnh Đường giậm thình thịch trên thảm, ánh mắt dán chặt vào đường đua: 

“Nhanh lên, Star!”  

“Star, mày làm được mà!”

Mạnh Thanh Hoài sợ cô gọi cả đứa bé ra ngoài, liền đỡ lấy cô: "Đừng kích động."

Không biết có phải cảm nhận được sự kỳ vọng của Quan Dĩnh Đường hay không, ở vài trăm mét cuối, chú ngựa đen bỗng tăng tốc, từ làn ngoài cắt vào, áp sát ngựa dẫn đầu. Quan Dĩnh Đường hét lên đầy phấn khích: “Nhanh lên, nhanh nữa đi!”

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, thắng bại đã rõ, không ai ngờ rằng Star, lần đầu ra mắt, lại thực sự chiến thắng với tư thái ngựa ô.

Quan Dĩnh Đường cực kỳ hưng phấn, quay người ôm Mạnh Thanh Hoài, vừa định mở miệng ăn mừng, bỗng cảm thấy dưới thân nóng lên, dường như có gì đó vỡ ra.

Cô đặt hai tay lên cánh tay Mạnh Thanh Hoài, đầu ngón tay siết chặt, cả người không dám động đậy.

Mạnh Thanh Hoài lập tức nhận ra điều bất thường: “Sao vậy?”

Thấy Quan Dĩnh Đường căng thẳng đến mức không nói nên lời, tim anh đập nhanh, dù cảm thấy khó tin, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: “Thật sự gọi ra rồi sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc