Khách Mời Đặc Biệt

Chương 182: Ngoại truyện - Vội vàng gặp tình lang 

Trước Sau

break

Đã ôm rồi, Mạnh Thanh Hoài bất đắc dĩ hít một hơi, dứt khoát ôm cô vào lòng, yoga gì đó cũng không tập nữa: “Đường Đường, hay là chúng ta nghĩ nhũ danh cho bảo bảo đi?”

Quan Dĩnh Đường tựa vào vai anh hồi lâu, nghiêm túc nói: “Tinh Tử, Hỏa Hỏa đều được.”

“Có điển cố gì sao?” Mạnh Thanh Hoài tự nhiên nghĩ đến những điển cố văn học như “tinh hỏa liệu nguyên”, nhưng không ngờ giây tiếp theo: 

“Bởi vì bảo bảo được chúng ta tạo ra trong lều ở sa mạc.”

Sa mạc đêm đó, bọn họ bên nhau dưới bầu trời đầy sao, bên đống lửa trại rực rỡ.

…Tinh Tử, Hỏa Hỏa, hay lắm.

Mạnh Thanh Hoài khép miệng lại, không phản đối hai nhũ danh do Quan Dĩnh Đường đề xuất.

-

Khi cả hai đang cố gắng thích nghi với cuộc sống này, bên phía Hồng Kông đột nhiên có tin tức, nói rằng giải thưởng truyền hình Hồng Kông năm nay, chương trình “Cuộc Sống Đường Tâm” được đề cử cho hạng mục Chương trình Tài liệu hay nhất. Đài truyền hình đặc biệt mời Quan Dĩnh Đường đến tham dự buổi lễ.

Quan Dĩnh Đường suy nghĩ một chút, thà rằng rời xa nguồn cám dỗ này để dứt bỏ ý nghĩ, còn hơn ở lại Bắc Thành nhìn mà không ăn được.

Ngày hôm đó, Quan Dĩnh Đường đề xuất với Mạnh Thanh Hoài ý định trở về Hồng Kông để tham dự buổi lễ trao giải.

“Để đạo diễn đi là được rồi, sao em phải đích thân ra mặt chứ.” Lúc đầu, Mạnh Thanh Hoài không đồng ý.

“Em muốn ở bên đội ngũ của mình.”

Dù lần đề cử này không phải là một giải thưởng quá quan trọng, nhưng đó là kết quả từ sự ủng hộ chân thành của người dân Hồng Kông, thể hiện sự công nhận đối với toàn bộ chương trình. Cô cảm thấy mình nên trở về để bày tỏ lòng biết ơn với mọi người.

“Nhưng em đang mang thai, không thích hợp để đi lại nhiều.”

“Bác sĩ đã nói em có thể vận động vừa phải, sẽ có người chăm sóc em, anh yên tâm.”

“Vậy chờ anh hai ngày, anh xử lý xong việc công ty rồi sẽ đi cùng em.”

“Không cần đâu!” Quan Dĩnh Đường lập tức từ chối: “Anh đừng đi theo dụ dỗ em, chúng ta vừa hay cần bình tĩnh lại một chút.”

“…”

Dưới sự kiên quyết của Quan Dĩnh Đường, Mạnh Thanh Hoài đồng ý để cô về đó ở tạm một tháng.

Máy bay riêng và cả một đội vệ sĩ đưa Quan Dĩnh Đường trở về Hồng Kông. Hai vợ chồng tạm thời xa nhau, Mạnh Thanh Hoài lại quay về cuộc sống như trước, mỗi ngày chỉ có hai điểm đến: công ty và Kinh Hoa Phủ.

Mấy ngày đầu, anh vẫn thường xuyên nhận được video call từ Quan Dĩnh Đường. Cô vẫn hay làm nũng, sẽ bảo rằng cô nhớ anh. Có hôm cô gọi hỏi số đo ba vòng của anh, nói là để đặt may một thứ gì đó.

Mạnh Thanh Hoài nghĩ chắc là cô giúp đặt may âu phục hay gì đó cho anh, nên cũng không hỏi thêm.

Nhưng dần dần, số lần gọi video của cô ít đi, đôi khi Mạnh Thanh Hoài nhắn tin, phải đợi rất lâu cô mới trả lời.

Tối hôm đó, Mạnh Thanh Hoài tăng ca xong trở về Kinh Hoa Phủ, nghĩ rằng cả ngày nay Quan Dĩnh Đường không có động tĩnh gì, liền chủ động gọi cho cô.

Điện thoại reo một lúc mới được nhấc máy, giọng Quan Dĩnh Đường nghe rất vui vẻ: “Ông xã? Sao thế?”

Nghe được giọng cô, Mạnh Thanh Hoài yên tâm: “Không có gì, hôm nay Bắc Thành rất lạnh, em bên đó…”

Chưa nói hết câu, anh đã nghe Quan Dĩnh Đường hét lên ở đầu bên kia: “Có nhầm không vậy, lại tự bốc nữa à? Anh Minh, anh có gian lận không đấy?”

Mạnh Thanh Hoài: “…”

Tiếp theo là một tràng đối thoại bằng tiếng Quảng Đông của một nhóm người, kèm theo âm thanh xáo bài mạt chược. Mãi một lúc sau, Quan Dĩnh Đường dường như mới nhớ ra mình đang nói chuyện với Mạnh Thanh Hoài: “Alo, ông xã? Tìm em có việc gì không?”

Cô trực tiếp nói bằng tiếng Quảng Đông, giọng điệu nũng nịu, khiến lòng Mạnh Thanh Hoài mềm nhũn, nỗi nhớ nhung dâng đến cực điểm, nhưng lại không thể phát tiết.

Chuyện gì thế này, rõ ràng cô mới đi chín ngày, vậy mà anh cảm thấy như đã chín năm trôi qua, dài đằng đẵng.

“Không có gì.” Mạnh Thanh Hoài dừng lại một chút: “Mai là lễ trao giải, đừng chơi khuya quá.”

“Biết rồi ạ.”

Chưa nói được đôi câu, Quan Dĩnh Đường đã vui vẻ cúp máy.

Mạnh Thanh Hoài ngồi trên giường vài phút, đầu ngón tay vô thức miết trên màn hình điện thoại, không hiểu sao cảm thấy có chút thất vọng. 

Sự thật chứng minh, Quan Dĩnh Đường về nhà mẹ đẻ, cuộc sống của anh không hề khá hơn chút nào. Ngược lại, mỗi tối khi anh một mình nằm trên chiếc giường đôi rộng lớn, vị trí bên cạnh vắng vẻ đến lạ thường.

Trước đây, vào giờ này, Quan Dĩnh Đường đã tắm xong, thơm tho chui vào lòng anh. Có lẽ anh sẽ hơi bứt rứt khó chịu, nhưng còn hơn bây giờ, một mình cô đơn đối diện với ánh trăng.

Điều quan trọng nhất là, Mạnh Thanh Hoài cảm thấy Quan Dĩnh Đường dường như không còn bám dính anh như trước nữa.

Nhận thức này khiến lồng ngực anh nghẹn lại.

Chú thích:

(1) Tinh hỏa liệu nguyên: Đốm lửa nhỏ là gốc đám cháy lớn. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc