Mạnh Thanh Hoài sao có thể không thích Quan Dĩnh Đường được chứ?
Ngược lại, trong suốt mười tháng mà cô vất vả mang thai đứa con của anh, trong khoảng thời gian cả hai đều phải kiềm chế, tình yêu ấy càng ngày càng mãnh liệt, lắng đọng thành sự dịu dàng sâu sắc hơn.
Được Quan Dĩnh Đường dựa dẫm, Mạnh Thanh Hoài cũng luôn cố gắng hết sức để đáp lại cô. Nhưng lần này không giống như những lần tán tỉnh nhỏ nhặt trong quá khứ, khi mà chỉ cần hôn nhau là mọi chuyện sẽ nước chảy thành sông, muốn làm gì thì làm. Bây giờ, sau khi hôn, cả hai đành phải vào thư phòng luyện thư pháp để tĩnh tâm.
Vì thế, trong thư phòng có một chiếc bàn dành riêng cho Quan Dĩnh Đường.
Quan Dĩnh Đường chưa bao giờ nghĩ rằng cả đời này mình cũng sẽ có lúc cần tĩnh tâm trong thư phòng. Cũng chính khoảnh khắc này, cô cuối cùng cũng thấu hiểu được cảm giác của Mạnh Thanh Hoài trước đây: “Ông xã, lúc đó chắc anh vất vả lắm, đúng không?”
Mạnh Thanh Hoài im lặng không nói, trong lòng thầm nghĩ — bây giờ anh còn vất vả hơn.
Đã từng nếm trải hương vị xương tuỷ, vậy mà đột nhiên phải thanh tâm quả dục hơn mười tháng, quả thực khó khăn chẳng khác gì cai nghiện.
Mỗi đêm khi Quan Dĩnh Đường vô thức trở mình trong lòng anh, mùi hương thoang thoảng của tóc, sự mềm mại của cơ thể cô đều khiến cả người anh căng thẳng, nhưng chỉ có thể chịu đựng.
Số lần Mạnh Thanh Hoài tắm nước lạnh giữa đêm càng ngày càng nhiều. Những khó khăn lúc trước không có được cô tính là gì? Bây giờ, khi mọi thứ rõ ràng đã trong tầm tay nhưng lại phải kìm nén bản thân, đó mới là sự vất vả thực sự.
Ngày tháng trôi qua trong dày vò, cuối cùng cũng đến lần kiểm tra thai kỳ tháng thứ tư.
Bác sĩ kiểm tra xong cho Quan Dĩnh Đường, nói rằng em bé rất khỏe mạnh, cũng khuyên cô có thể vận động một chút.
Quan Dĩnh Đường không có nhiều kinh nghiệm, hỏi bác sĩ: “Vận động kiểu gì ạ?”
“Ví dụ như tập yoga trong thai kỳ, chồng cùng tham gia, cũng là một hình thức dưỡng thai nhi tốt.” Bác sĩ dừng lại một chút rồi nói thêm: “Hoặc một số hoạt động nhẹ nhàng như quan hệ cũng được.”
Quan Dĩnh Đường lập tức đỏ mặt, liếc nhìn Mạnh Thanh Hoài bên cạnh, giả vờ bình tĩnh “ồ” một tiếng.
Lúc trở lại xe, cô liền phấn khích ám chỉ Mạnh Thanh Hoài: “Ông xã, bác sĩ nói có thể…”
“Nhưng bác sĩ nói phải nhẹ nhàng.”
“Vậy thì nhẹ nhàng thôi.”
Mạnh Thanh Hoài hít sâu một hơi, cảm thấy điều này rất khó. Anh không có chút tự tin nào vào khả năng kiểm soát bản thân khi ở bên Quan Dĩnh Đường.
Lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao?
Dù sao, trong chuyện này, anh chưa bao giờ “nhẹ nhàng”.
“Đường Đường.” Mạnh Thanh Hoài không dám mạo hiểm: “Chúng ta cứ làm một số hoạt động an toàn thôi, yoga nhé, anh sẽ tập cùng em.”
“…”
Nhưng sau đó Mạnh Thanh Hoài mới biết, quyết định của anh chẳng khác nào tự đào hố chôn mình, rồi lại cam tâm tình nguyện nhảy xuống.
Yoga cho vợ chồng? Chỉ cần nghe cái tên thôi cũng đủ biết, đối với anh, đó tuyệt đối không phải là “chuyện tốt”.
Giáo viên phụ trách thai kỳ của Quan Dĩnh Đường gửi cho họ một số video bài học. Quan Dĩnh Đường vốn đã có nền tảng yoga từ trước, tay chân thon dài, cơ thể mềm dẻo. Dù đang mang thai, nhưng hiện tại bụng cô cũng chỉ hơi nhô lên, các bộ phận khác không có thay đổi rõ rệt.
Yoga thai kỳ đều là những động tác rất đơn giản, để chồng cùng tập nhằm tăng cường tình cảm vợ chồng.
Tình cảm giữa Quan Dĩnh Đường và Mạnh Thanh Hoài còn cần tăng cường sao? Nó đã đầy đến mức sắp tràn ra rồi.
Ngồi đối diện nhau trên thảm, giáo viên trong video yêu cầu nhắm mắt, trán chạm vào nhau, ổn định nhịp thở.
Quan Dĩnh Đường lén hé mắt, ánh nhìn rơi trên gương mặt gần trong gang tấc của Mạnh Thanh Hoài. Nhìn anh nhắm mắt, cô đột nhiên cảm thấy anh trông thật quyến rũ, tim ngứa ngáy, liền khẽ hôn lên môi anh.
Mạnh Thanh Hoài đang ổn định nhịp thở: “…”
“Đường Đường.” Anh giữ vẻ mặt bình tĩnh, nghiêm túc gọi.
“Dạ?” Quan Dĩnh Đường giả vờ ngoan ngoãn.
“Nghiêm túc chút đi.”
“Ồ…” Quan Dĩnh Đường kéo dài giọng đáp, nhưng…
Chẳng thể nghiêm túc nổi.
Động tác tiếp theo, cả hai đứng lên, đối diện nhau, nắm lấy eo của đối phương.
Quan Dĩnh Đường đặt tay lên eo Mạnh Thanh Hoài, mắt cụp xuống, dường như đang làm theo hướng dẫn, nhưng ngón tay lại chậm rãi mơn trớn theo đường eo săn chắc, chẳng mấy chốc đã chạm đến cơ bụng.
Mạnh Thanh Hoài vốn định giả vờ không thấy, nhưng cô càng ngày càng quá đáng, anh cũng không chịu nổi một chút trêu chọc nào.
Mạnh Thanh Hoài không nói gì, chỉ nắm lấy cổ tay cô, bắt chéo tay cô ra sau lưng. Tư thế này lại vô tình trông như anh đang ép cô vào lòng. Quan Dĩnh Đường mím môi, ngoan ngoãn úp vào ngực anh: “Bb, cô giáo đâu có bảo anh ôm em đâu.”
Mạnh Thanh Hoài: “…”
Mỗi khi gặp tình huống như vậy, đứa con chưa chào đời lại trở thành công cụ bị hai người
lôi ra để chuyển hướng sự chú ý.