Mạnh Tùng Niên cuối cùng không chịu nổi việc mỗi ngày lướt vòng bạn bè của vợ đều phát hiện người mẫu nam mới, ngày hôm sau liền đuổi theo đến Paris. Mạnh Thanh Hoài bề ngoài vẫn bình tĩnh, không gợn sóng, nhưng thực ra cũng chẳng điềm nhiên đến thế, một vài suy nghĩ dúm dó, cứ thỉnh thoảng len lỏi trồi lên trong những khoảnh khắc bất chợt, rồi lại bị anh âm thầm đè nén xuống.
Bằng không anh có thể làm gì, Mạnh Tùng Niên thì chạy đi rồi, anh cũng không thể đi theo.
Công ty lớn như vậy, luôn phải có người quản lý.
Đêm Giáng sinh, Mạnh Thanh Hoài vẫn đến công ty làm việc, anh đã sẵn sàng đón Giáng sinh một mình, may mà bản thân anh vốn cũng không chờ mong quá nhiều vào mấy ngày lễ này, Quan Dĩnh Đường không có ở đây, anh liền dồn hết tinh lực vào công việc.
Hoàn toàn không hay biết, cùng lúc đó tại sân bay quốc tế Bắc Thành, Quan Dĩnh Đường đã đáp xuống.
Trang Giai Nghi có Mạnh Tùng Niên đi cùng, Quan Dĩnh Đường cũng lập tức trở về Bắc Thành. Cô không nói với bất kỳ ai về việc mình trở về, lần trước Mạnh Thanh Hoài đột nhiên từ Thượng Thành trở về đã cho cô một "bất ngờ", khó khăn lắm mới đến lượt cô ra ngoài, cô cũng muốn chơi một màn kịch như vậy để thỏa mãn bản thân.
Chú Trí đến đón cô, hỏi cô có về Kinh Hoa Phủ không, biết Mạnh Thanh Hoài đang đi làm, Quan Dĩnh Đường trực tiếp nói: "Đến công ty."
Mới qua trưa, còn sớm để tan làm, nhưng cô đã nóng lòng muốn gặp anh.
“Có cần tôi thông báo trước cho thư ký của thiếu gia không?” Chú Trí rất chu đáo.
Quan Dĩnh Đường: “Không, ngàn vạn lần đừng!”
Chú Trí liền hiểu, hai vợ chồng này luân phiên muốn tạo bất ngờ cho nhau. Nhớ lại lúc trước, khi ông ấy nói với Mạnh Thanh Hoài về tin tức kết hôn của anh với đại tiểu thư nhà họ Quan ở Hồng Kông, còn cảm thán vị tiểu thư đáng yêu kia, cuối cùng lại không có duyên với đại thiếu gia.
Sau này, khi Mạnh Thanh Hoài dẫn cô với mái tóc đỏ rực trở lại Bắc Thành, chú Trí kinh ngạc như thể đang xem một bộ phim tình yêu hack não.
“Nhưng công ty quản lý rất nghiêm ngặt, chưa chắc cô đã vào được.” Ông ấy nhắc nhở Quan Dĩnh Đường.
Kể từ khi kết hôn, Quan Dĩnh Đường chưa từng đến Á Loan, cô đã sớm muốn đến nơi làm việc của Mạnh Thanh Hoài để xem thử: “Không sao, khi vào tôi sẽ liên lạc với anh ấy.”
“Được rồi.”
— Sự thật chứng minh, lo lắng của chú Trí hoàn toàn dư thừa.
Quan Dĩnh Đường vào Á Loan như chốn không người, hoặc có thể nói, từ khoảnh khắc cô đẩy cửa kính bước vào sảnh tầng một, ngay giây đầu tiên mọi người chú ý đến cô, toàn bộ nội bộ Á Loan đã vang lên báo động cấp một.
Quan Dĩnh Đường thong thả tham quan và ngắm nghía sảnh tầng một. Lễ tân và bảo vệ ở tầng một nhìn nhau, hai người vốn đang ngồi lập tức đứng dậy, dù Quan Dĩnh Đường thậm chí còn chưa liếc mắt về phía họ.
Bảo vệ cúi đầu nói gì đó vào bộ đàm, lễ tân cũng nhân cơ hội lén lút nhắn tin vào nhóm nhân viên.
Quan Dĩnh Đường vẫn đang thưởng thức cách bài trí trong sảnh. Tòa nhà văn phòng của Á Loan nằm ở khu CBD đắt đỏ nhất Bắc Thành, tòa cao ốc Á Loan cao 66 tầng là nơi làm việc đỉnh cao của dân văn phòng ở Bắc Thành. Ngoài nghiệp vụ của chính công ty, nó còn có sự hiện diện của nhiều ngân hàng đầu tư quốc tế nổi tiếng.
Quan Dĩnh Đường tự mình đi một vòng rồi mới đến chỗ thang máy, chỗ này có hệ thống kiểm soát ra vào nghiêm ngặt, ngay lúc cô định gọi điện cho Phó Húc, nhân viên phụ trách kiểm soát trực tiếp quẹt thẻ mở đường cho cô, khẽ cúi đầu chào.
Quan Dĩnh Đường hơi giật mình, không ngờ lại thuận lợi như vậy, dừng một chút, thử hỏi: “Văn phòng của Mạnh tổng ở tầng mấy?”
Đối phương lịch sự trả lời: “Tầng 36.”
Quan Dĩnh Đường gật đầu: “Cảm ơn.”
Cô bước vào, thang máy đã sớm có người nhấn sẵn, đứng sang một bên, đặc biệt chờ cô.
Quan Dĩnh Đường nhíu mày khó hiểu, khi bước vào thang máy vẫn không nhịn được, quay đầu hỏi người ở cửa: “Anh biết tôi sao?”
Câu hỏi gì thế này? Nhân viên hoảng hốt nhưng vẫn cung kính cúi đầu: “Vâng, Quan tiểu thư.”
Quan Dĩnh Đường: “...”
Quan Dĩnh Đường không biết rằng, từ vài phút trước, ngay khoảnh khắc cô bước vào công ty, tin tức “Thiếu phu nhân xuất hiện ở công ty” đã được truyền đi khắp tòa nhà trong tích tắc.
Lễ tân tầng một to gan gửi ảnh chụp lén vào nhóm:
[Má ơi, chính là đệ nhất thiên kim Hồng Kông trong truyền thuyết, tôi gặp người thật rồi! Quả là tuyệt sắc!”
[Mái tóc của cô ấy rốt cuộc do thợ nào làm thế, đẹp quá, như nàng tiên cá vậy!]
[Đúng thế, vừa bồng bềnh vừa mượt mà, muốn sờ thử quá.]
[Cô ấy cầm túi hiệu gì vậy? Trên mạng không tìm thấy… /khóc]
[Đừng mơ nữa, nghe nói quần áo và túi xách của phu nhân chủ tịch và thiếu phu nhân đều là hàng đặt may, không có nhãn hiệu, không mua được bên ngoài đâu.]
[Tôi mua tạp chí có hình cô ấy trên trang bìa, người thật đẹp hơn ảnh gấp vạn lần, khuôn mặt tinh xảo quá.]
[Khí chất vô địch luôn, vừa vào là tôi nhận ra ngay.]
[Có phải cả công ty chỉ mình tôi không biết cô ấy không?]
[Chỉ mình cậu…]
[Chỉ mình cậu +10086]
[Cậu mới vào à? Chẳng lẽ chưa từng nghe nói máy tính, điện thoại, máy tính bảng và văn phòng của đại thiếu gia chỗ nào cũng có ảnh của vợ sao?]
[Hahahahaha!]
Mọi người đều sôi nổi bàn tán về sự ghé thăm của Quan Dĩnh Đường, tin nhắn nhiều đến mức không kịp đọc, nhóm lớn nhỏ nhanh chóng lan truyền, thậm chí các quản lý đang họp trong phòng hội nghị cũng nhận được tin ngay lập tức.
Mấy vị quản lý rời mắt khỏi điện thoại, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt kín đáo trao đổi với nhau.