Lần đầu tiên trong đời Quan Dĩnh Đường đu idol, thực ra cũng không phải là thích đến mức cuồng nhiệt, chỉ là thuận miệng nói một câu, ai ngờ được ngày hôm sau Mạnh Thanh Hoài đã mời người đó đến trước mặt cô?
Quan Dĩnh Đường nhất thời vừa cảm động vừa buồn cười.
Là một đỉnh lưu luôn được đám đông vây quanh bất kể đi đến đâu, Giang Cánh lại hoài nghi nhân sinh trong bữa cơm này.
Thiếu gia của tập đoàn Á Loan đường đường chính chính nói rằng vợ mình thích anh ta, điều này đã rất kỳ ảo và khó tin. Bây giờ thực sự ngồi cùng vị thiếu phu nhân xinh đẹp này, anh ta hoàn toàn không cảm thấy cô có chút nào thích mình.
Suốt bữa ăn, thiếu phu nhân chỉ ngồi bên cạnh chồng mình, anh gắp cho em một miếng rau, em gắp cho anh một miếng rau, còn anh ta thì giống như một NPC được mời đến để chiêm ngưỡng họ ân ái. Khó khăn lắm mới ăn xong bữa cơm, đối phương cũng không chụp ảnh chung, chỉ xin một tấm ảnh có chữ ký.
Giang Cánh đến trong mơ hồ, rời đi cũng trong mơ hồ.
Sau khi người rời đi, trong phòng bao phía đông chỉ còn lại hai vợ chồng. Quan Dĩnh Đường tháo bỏ gánh nặng "Mạnh phu nhân", trực tiếp ngồi lên đùi Mạnh Thanh Hoài, giọng nói cũng trở nên nũng nịu: "Ông xã, sao anh còn làm thật thế?"
Mạnh Thanh Hoài bình thản nhìn cô: "Là em nói thích mà."
Quan Dĩnh Đường cong khóe môi, cảm thấy cảm giác được đáp lại này thật hạnh phúc, không nhịn được mà hôn nhẹ lên môi Mạnh Thanh Hoài: "Cả đời này em chỉ thích một người đàn ông là Thanh Hoài bb thôi."
Ở bên nhau lâu như vậy, Mạnh Thanh Hoài vẫn có thể vì một câu "bb" của Quan Dĩnh Đường mà cảm thấy vui sướng trong lòng, anh khẽ nhướn mày: "Ồ? Thích anh ta ở điểm nào?"
Quan Dĩnh Đường mím môi, nhìn anh một lúc lâu, cố ý không nhắc đến chuyện anh vừa ghen tuông vừa rộng lượng, cố ý dùng tiếng Quảng Đông trêu chọc anh: "Thích anh ấy vì trên giường rất mạnh mẽ."
"..."
Nhìn thấy vẻ mặt cạn lời của Mạnh Thanh Hoài, Quan Dĩnh Đường vùi vào vai anh cười đến mức run người, nhưng ngay sau đó khuôn mặt cô bị người đàn ông kéo ra: "Đã hài lòng với anh như vậy, hay là chúng ta làm lại lần nữa?"
Giọng nói khàn khàn của anh mang theo âm thanh xào xạc, ánh mắt ung dung nhìn thẳng cô, trông còn giống đang trêu chọc hơn cả cô.
Quan Dĩnh Đường bật cười.
Cô cảm thấy Mạnh Thanh Hoài thật sự có thể làm ra chuyện như vậy, lập tức ngậm miệng cố gắng rời khỏi người anh, nhưng đã muộn.
Môi cô ngay lập tức bị Mạnh Thanh Hoài chiếm lấy, Quan Dĩnh Đường đẩy hai cái nhưng không thoát ra được, má nhanh chóng ửng lên một tầng hồng nhạt. Lý trí cảm thấy như vậy không ổn, nhưng cơ thể lại rất hưởng thụ mà đáp lại môi lưỡi của anh.
Thế là Quan Dĩnh Đường vừa đắm chìm, vừa căng thẳng nhìn ra cửa, sợ phục vụ đột nhiên xông vào, rồi ngày mai cả Bắc Thành đều biết cô và Mạnh Thanh Hoài đang ăn cơm bên ngoài đã bắt đầu "thiên lôi câu địa hỏa" làm chuyện không đứng đắn.
May mà Mạnh Thanh Hoài cũng chỉ trêu cô thôi, hôn một lúc rồi thả cô ra, nhìn khuôn mặt vừa ngoan ngoãn vừa ửng đỏ của cô, lại không nhịn được mà dịu dàng, xoa môi cô cười: "Em chỉ giỏi cái miệng thôi."
Quan Dĩnh Đường trước tiên rời khỏi người anh, sau đó liếc nhìn, cố chấp tiếp tục khiêu khích: "Không giỏi bằng anh."
Mỗi tối đều khiến cô chết đi sống lại.
Mạnh Thanh Hoài đương nhiên nghe ra "lời khen" của cô, nhưng cũng không giận. Thực ra anh rất thích "đấu khẩu" với Quan Dĩnh Đường như thế này, tí tách, bùng nổ những màu sắc tươi mới trong thế giới nghiêm chỉnh và quy củ của anh.
...
Sau này, tấm ảnh có chữ ký kia đương nhiên được tặng cho Mạnh Văn Nhạ.
Mạnh Văn Nhạ sau khi trở về từ một kỳ nghỉ khác, nhận được tấm ảnh, ngay lập tức kháng nghị Mạnh Thanh Hoài vì đã không đưa cô ấy đi cùng, nhưng lý do của Mạnh Thanh Hoài cũng rất hợp lý: em gái còn nhỏ, giới giải trí phức tạp, tùy tiện đưa cô ấy đi lộ mặt không có lợi cho việc bảo vệ sự riêng tư.
"Nhưng anh cả, anh thật sự cởi mở hơn bố rất nhiều đấy." Mạnh Văn Nhạ cầm tấm ảnh có chữ ký cảm thán: "Chương trình thường niên [Tránh xa bố một chút] lại sắp đến rồi."
Lúc đó, cách Giáng sinh còn chưa đến hai tuần. Trang Giai Nghi đã rời khỏi Bắc Thành. Một nhà thiết kế thân quen có một show thời trang riêng không công khai ở Paris mời bà đến xem, bà mang theo Quan Dĩnh Đường cùng tham dự, sau đó còn đi Đức xem hòa nhạc.
Mẹ chồng nàng dâu lên kế hoạch đi chơi nước ngoài một chuyến, cố gắng trở về trước giao thừa để ở bên gia đình. Mạnh Văn Nhạ trốn ở trường, Mạnh Phạn Xuyên thì đi công tác xa, bên Bắc Thành chỉ còn lại hai bố con Mạnh Tùng Niên và Mạnh Thanh Hoài trông coi công ty, ngày nào cũng mắt to trừng mắt nhỏ.
Mạnh Tùng Niên thỉnh thoảng lại vào văn phòng của Mạnh Thanh Hoài đi một vòng, bề ngoài là hỏi chuyện công việc, nhưng thực ra xen lẫn đủ thứ chuyện riêng tư:
"Đường Đường có gọi điện cho con không?"
"Mẹ con đi chơi đến đâu rồi?"
"Con có xem ảnh mẹ con đăng trên vòng bạn bè không? Là đi xem show sao lại toàn người mẫu nam thế?"
"Con trai, con có biết không?"
"Này, mẹ con xem thì Đường Đường cũng xem đấy. Con không để ý à?"
Mạnh Tùng Niên giống như một con chim cút tức giận, chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong văn phòng của Mạnh Thanh Hoài, khiến Mạnh Thanh Hoài chóng mặt, mặt không cảm xúc nói:
"Con từng cùng Đường Đường xem người mẫu nam nhảy múa."
Mạnh Tùng Niên: "?"
Mạnh Tùng Niên dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn con trai, im lặng một lúc lâu rồi hỏi: "Hai vợ chồng con còn bao nhiêu chuyện mà bố không biết?"
Mạnh Thanh Hoài: "..."
—
Chú thích:
(1) Thiên lôi câu địa hỏa: Sấm sét bị hấp dẫn bởi lửa đất. Chỉ trạng thái kích tình nóng bỏng giữa hai người.