Quan Dĩnh Đường ngủ giấc này thật sự hơi sâu.
Trong cơn mơ màng, ánh nắng ấm áp chiếu lên người cô, tựa như món quà chào đón dịu dàng nhất dành cho cô. Cơ thể được bao bọc bởi sự ấm áp này, trong tiềm thức hoàn toàn không muốn mở mắt.
Cho đến khi nhận ra chiếc xe đang chạy dường như đã dừng lại, không lâu sau, có người mở cửa sau xe.
Quan Dĩnh Đường đột nhiên tỉnh táo ——
“Xin lỗi.” Cô không ngờ mình lại ngủ thiếp đi, theo phản xạ ngồi thẳng dậy, vừa sửa sang lại tóc vừa cúi đầu nhìn bản thân, rồi thầm thở phào nhẹ nhõm ——
May quá, không quá thất lễ.
Phải biết rằng, từ nhỏ Quan Dĩnh Đường đã bị Quan Chí Hanh yêu cầu học đủ loại lễ nghi thục nữ, từ trang phục đến lời nói, từ ăn uống đến đi đứng ngồi nghỉ, mỗi mục đều có yêu cầu nghiêm ngặt.
Mà những điều này, dù cô không thích, nhưng đã sớm trở thành ký ức cơ bắp của cơ thể, cho dù ngồi ngủ cũng sẽ nhớ rõ khép chặt hai chân và đầu gối, thẳng lưng, không dựa lung tung.
Quan Dĩnh Đường nhẹ nhàng vén tóc, hỏi Mạnh Thanh Hoài: “Đây là đâu?”
“Nơi tôi sống.”
“…”
Không phải đi nhà hàng ăn cơm sao?
Chờ đã ——
Nhận ra một vấn đề quan trọng hơn, Quan Dĩnh Đường lập tức giải thích: “Mạnh tiên sinh, thật ra tôi không có ý định ở lại nhà anh.”
Trong kế hoạch của cô, nhiệm vụ lãnh chứng với Mạnh Thanh Hoài xem như đã hoàn thành, đến lúc đó cô sẽ tự tìm một khách sạn để ở, muốn chơi sao thì chơi.
Sao có thể để anh cứ lởn vởn dưới mí mắt mình, ngày nào cũng gặp mặt được?
Nhưng Mạnh Thanh Hoài nhàn nhạt sửa lời cô: “Quan tiểu thư và tôi đã lãnh chứng, nói chính xác thì đây cũng là nhà của cô.”
… Anh nói vậy hình như cũng đúng.
Kế hoạch của Quan Dĩnh Đường nhất thời không thực hiện được, đành căng da đầu bịa chuyện: “Thật ra tôi sợ quấy rầy cuộc sống của Mạnh tiên sinh.”
“Quan tiểu thư lo xa rồi. Hơn nữa ——” Mạnh Thanh Hoài lập tức mở cửa xe giúp cô, bình tĩnh nói: “Tôi cũng không có thói quen để phu nhân của mình ở bên ngoài.”
“...”
Quan Dĩnh Đường bị cách xưng hô “phu nhân” làm cho ngượng ngùng vài giây, lúc hoàn hồn, người đã xuống xe đứng trong sân.
Căn hộ này do Mạnh Tùng Niên tặng Mạnh Thanh Hoài vào sinh nhật tuổi 20, gần trụ sở công ty, đôi khi tăng ca về muộn Mạnh Thanh Hoài sẽ qua đây ngủ một đêm, nhưng phần lớn thời gian, anh vẫn về biệt thự Mạnh Viên bên kia ở.
Đây là dự án duy nhất ở Bắc Thành kết hợp biệt thự cao cấp và công viên —— Kinh Hoa Phủ.
Cách một con sông, chỉ có mấy căn biệt thự ít ỏi được phân vào khu vực không mở cửa. Nhà ở bí ẩn, yên tĩnh, tận hưởng môi trường sinh thái thiên bẩm. Bạn thậm chí có thể ngồi trong sân uống cà phê vào sáng sớm, vừa ngắm nhìn đàn nai con nhàn nhã tản bộ bên bờ sông đối diện.
Một nơi ẩn mình như vậy, dùng để “giấu” người vợ mới cưới này thì không còn gì thích hợp hơn.
“Quan tiểu thư, mời.” Mạnh Thanh Hoài mở cửa lớn.
Quan Dĩnh Đường ngước mắt nhìn ——
Bình phong thủy mặc, bàn trà đốt hương, đá cẩm thạch Thiên Sơn Mộ Tuyết, cả căn nhà chú trọng đến từng chi tiết, toát lên một vẻ thư hương dịu dàng.
Cũng khá có gu.
Xét cho cùng, trước khi vào đây, Quan Dĩnh Đường còn nghĩ nơi ở của Mạnh Thanh Hoài sẽ là kiểu xa xỉ chất đống rập khuôn của người giàu có.
“Vừa rồi cô ngủ thiếp đi, cho nên tôi đã bảo trợ lý đến nhà hàng đóng gói bữa trưa mang về, khoảng 10 phút nữa sẽ đến.”
“Đồ dùng sinh hoạt đều là đồ mới, cô có thể tùy ý sử dụng.”
“Phòng ngủ của tôi ở trên lầu, phòng thứ hai.”
Những lời trước đó Quan Dĩnh Đường không có phản ứng gì, chỉ riêng câu này, nghe xong đồng tử cô hơi co lại, tim cũng đập mạnh hai nhịp.
—— Phòng ngủ của anh.
Mạnh Thanh Hoài muốn làm gì...
Anh muốn ngủ chung với cô sao?
Sao có thể nhanh như vậy, tuy rằng là vợ chồng hợp pháp, nhưng họ vẫn chưa thân mà!
Trong đầu cô ùa ra vài hình ảnh không mấy hài hòa, sự bình tĩnh cố giữ của Quan Dĩnh Đường bắt đầu lung lay.
“Quan tiểu thư?” Mạnh Thanh Hoài gọi cô.
Quan Dĩnh Đường hoàn hồn, cố tỏ ra bình tĩnh: “Hả?”
Mạnh Thanh Hoài nhìn cô một lúc, lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đặt lên bàn, nói: “Công ty còn chút việc, tôi đi trước.”
Quan Dĩnh Đường ngẩn ra, lập tức như trút được gánh nặng, nhiệt tình nó: “Ừm, anh có việc bận thì cứ đi đi, không cần để ý đến tôi.”
Mạnh Thanh Hoài gật đầu, khi đi đến cửa lại dừng lại, quay người nhìn Quan Dĩnh Đường: “Tôi thường sống bên chỗ bố mẹ, nên Quan tiểu thư không cần câu nệ.”
Quan Dĩnh Đường: “…”
Mãi đến khi bóng dáng thanh thoát của anh lên xe, chiếc Maybach màu đen nghênh ngang rời đi, Quan Dĩnh Đường mới chậm rãi nhận ra, Mạnh Thanh Hoài hoàn toàn không có ý định ở chung với cô.
Thật ra sau khi bình tĩnh lại, Quan Dĩnh Đường cũng biết là mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Người đàn ông này đúng như ấn tượng cô từng nghe khi còn du học —— thiếu gia hào môn cao quý lạnh lùng, thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), mang theo cảm giác xa cách khó gần bởi những lời khen ngợi quá mức.