Khách Mời Đặc Biệt

Chương 14: Thẻ người đàn ông tốt

Trước Sau

break

Nhưng sự xa lạ ấy lại là khởi đầu cho sự hưng phấn.

Nó có nghĩa là trong quãng thời gian tiếp theo, Quan Dĩnh Đường có thể tự do tung hoành trên mảnh đất xa lạ này.

“Phó Húc, đặt bàn đi.” Trong xe, Mạnh Thanh Hoài nói với trợ lý ngồi ghế trước.

Phó Húc đã làm việc ở Á Loan ba năm, từ khi Mạnh Thanh Hoài vào công ty đã là trợ lý thân cận, cả hai vô cùng tin tưởng nhau.

“Vâng.” Phó Húc gật đầu, vừa cầm điện thoại thì đột nhiên quay lại hỏi Quan Dĩnh Đường: “Phu nhân, cô có món nào đặc biệt muốn ăn hay không?”

Quan Dĩnh Đường khựng lại, biểu cảm thoáng mất tự nhiên, “...Sao cũng được (tùy ý).”

Phó Húc: “Dạ?”

Một tiếng “phu nhân” đó khiến Quan Dĩnh Đường hoàn toàn trở tay không kịp, hệ thống ngôn ngữ trong đầu cũng loạn mất một giây, chuyển sang tiếng phổ thông: “Ý tôi là, món gì cũng được.”

Phó Húc: “Vâng.”

Chỉ nói mấy câu, Quan Dĩnh Đường nháy mắt bị kéo ra khỏi cảm giác hưng phấn, trở lại hiện thực ——

Trong túi cô là cuốn sổ hôn thú màu đỏ mới tinh, còn nóng hổi.

Cô đã kết hôn.

Người từng là nhân vật phong vân trong cuộc thảo luận của đám chị em hồi đi học, giờ đã trở thành chồng mình.

Nghe thế nào cũng thấy có chút hoang đường.

Chiếc Maybach lặng lẽ lướt đi trên đường Bắc Thành. Dù nôi tâm khó tả, nhưng Quan Dĩnh Đường vẫn ngồi thẳng lưng đầy tao nhã. Cuộc "hành trình nổi loạn" này là bí mật của cô, trước mặt Mạnh Thanh Hoài, cô còn phải là đại tiểu thư nhà họ Quan dòng dõi thư hương, đoan trang, thanh nhã kia.

Giờ ăn trưa, thành phố đông đúc như thủy triều, xe cộ di chuyển chậm chạp, ngắt quãng.

Tối qua Quan Dĩnh Đường gần như không ngủ, chỉ chợp mắt được hai ba tiếng, sáng sớm đã ra sân bay. Giờ gặp phải kẹt xe, ban đầu cô còn kiên nhẫn nhìn ngắm, nhưng càng nhìn, cơn buồn ngủ mệt mỏi càng dâng lên, chẳng mấy chốc cô đã tựa vào ghế ngủ thiếp đi.

Hôm nay cô mặc một chiếc sườn xám thêu màu ngọc trai, khoác chiếc khăn choàng cashmere* mỏng bên ngoài. Mạnh Thanh Hoài phát hiện cô đã ngủ, vì chiếc khăn trượt khỏi vai, chất vải cashmere lướt qua mu bàn tay anh, mang theo cảm giác dịu dàng.

Anh quay sang, chỉ thấy Quan Dĩnh Đường nhắm mắt, lông mi dài in bóng xuống dưới mắt, rõ ràng đã thắt dây an toàn, vậy mà hai tay vẫn ôm lấy mình, như thể trong tiềm thức cũng đang kiểm soát tư thái bản thân. 

Bất chợt một cơn gió từ ngoài cửa xe thổi vào, thổi bay mấy sợi tóc bên má người phụ nữ.

Cô khẽ nhíu mày, đưa tay gạt đi.

Lúc này, điện thoại bỗng nhiên vang lên trong khoang xe yên tĩnh.

Là Trang Giai Nghi gọi đến. 

Mạnh Thanh Hoài rũ mắt, lướt tay nhấn tắt chuông, rồi mới bấm nghe máy. Giọng nói của Trang Giai Nghi từ đầu dây bên kia truyền đến, nghe có vẻ hơi tiếc nuối:

“Thanh Hoài, cuối tuần con không cần bay sang Hồng Kông nữa đâu, nhà họ Quan vừa liên hệ với chúng ta, nói Quan tiểu thư đã đi du lịch với bạn rồi.”

Khi máy bay hạ cánh xuống Bắc Thành, trong căn biệt thự trên núi Gia Đa Lợi, vợ chồng Quan Chí Hanh và Hoắc Linh cuối cùng cũng phát hiện con gái đã bỏ nhà đi.

Quan Dĩnh Đường chỉ để lại cho bố mẹ một lá thư nói là đi ra ngoài "giải khuây" cùng bạn bè, cũng bày tỏ sẽ về đúng giờ trước hôn lễ, dặn Quan Chí Hanh và Hoắc Linh không cần tìm cô. 

Nhưng Quan Chí Hanh lại cực kỳ tức giận. Cuộc phỏng vấn tạp chí đã hẹn, buổi tọa đàm từ thiện sắp tham gia... quá nhiều lịch trình đột nhiên bị hủy bỏ. 

Điều quan trọng nhất trong đó là, bọn họ đã hẹn với vợ chồng Mạnh Tùng Niên, sẽ để hai đứa trẻ gặp mặt uống trà vào cuối tuần này nhằm tăng thêm hiểu biết.

Vì mọi việc diễn ra đột ngột, Hoắc Linh chỉ có thể vừa trấn an chồng, vừa gọi điện cho Trang Giai Nghi, nói rằng Quan Dĩnh Đường đột nhiên nảy ra ý định đi nghỉ mát cùng bạn bè.

Nhờ vậy mới có việc Trang Giai Nghi gọi điện cho Mạnh Thanh Hoài.

Nhưng Mạnh Thanh Hoài vẫn bình thản như không có gì, nhàn nhạt nói: "Vâng."

Con trai quá mức bình tĩnh khiến Trang Giai Nghi có chút bất an: "Con nói xem Quan tiểu thư có phải cố tình tránh mặt con không? Nếu không sao lại trùng hợp đến thế, lại đi nghỉ mát đúng vào lúc này?" 

"..." 

"Con đó, chẳng sốt ruột gì cả. Nghe nói bên Hồng Kông có mấy cậu công tử thế gia đều để ý Quan tiểu thư đấy. Giờ mẹ lo không biết mối hôn sự này có thành được không đây."

Mạnh Thanh Hoài kiên nhẫn lắng nghe nỗi sầu lo của mẹ, hơi ngừng lại, khẽ liếc nhìn người phụ nữ đang ngủ ngon lành bên cạnh rồi nói:

"Yên tâm, sẽ không đâu."

Chú thích:

(1) Cashmere: Vải len nhung dệt từ lông dê.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc