Khách Mời Đặc Biệt

Chương 146: Im lặng mà hung dữ

Trước Sau

break

Quan Dĩnh Đường chưa bao giờ thấy Tưởng Bồi Minh nghiêm túc như vậy, cô cũng có thể cảm nhận được sự chân thành của anh ta. Họ lớn lên cùng nhau, lúc còn nhỏ dại trốn đi chơi, chính Tưởng Bồi Minh đã giúp cô nói dối, gánh tội thay cô.

"Cảm ơn anh, Bồi Minh." Quan Dĩnh Đường đón nhận tất cả thiện ý của anh ta: "Anh có thể yên tâm, Bắc Thành rất lạnh, nhưng em sẽ cố gắng làm quen, bởi vì nơi đó sẽ là ngôi nhà thứ hai của em. Thanh Hoài cũng là người rất tốt, anh ấy sẽ không bắt nạt em. Cuối cùng, quà của anh em không thể nhận."

“...”

Tay Tưởng Bồi Minh đang cầm chiếc hộp nhung hơi rụt lại: “Nhưng anh nhớ em rất thích nó.”

Lúc đó Quan Dĩnh Đường rất thích, nhưng…

Cô đưa tay mình ra trước mặt Tưởng Bồi Minh: “Em đã có nhẫn rồi, và cũng sẽ chỉ đeo nhẫn do chồng em tặng.”

-

Ngày hôm sau, Mạnh Thanh Hoài theo kế hoạch trở về Bắc Thành.

Ngoài một số việc chuẩn bị trước đám cưới, mười ngày sau nhà họ Mạnh phải quay lại Hồng Kông đến nhà họ Quan làm lễ nạp tài, dạm hỏi, sau đó mới là hôn lễ chính thức. Bản thân Mạnh Thanh Hoài cũng có rất nhiều công việc tồn đọng, anh muốn sau đám cưới có nhiều thời gian ở bên Quan Dĩnh Đường hơn, nên chỉ có thể sắp xếp ổn thỏa mọi việc trước hôn lễ.

Quan Dĩnh Đường cùng đi xe ra sân bay tiễn Mạnh Thanh Hoài, nhưng cô hơi buồn ngủ, vừa lên xe đã dựa vào lòng Mạnh Thanh Hoài.

Tối hôm qua ở chỗ Hà Tư chơi đến gần 12 giờ, vốn định nghỉ ngơi sớm để dưỡng sức hôm nay về Bắc Thành, nhưng về đến nhà, hai người vẫn không tránh khỏi "làm" thêm rất lần. Hơn nữa không biết có phải vì sắp xa nhau không, Mạnh Thanh Hoài rất trực tiếp, hoàn toàn không còn sự từ tốn tuần tự như hôm trước, anh cũng không nói gì, chỉ im lặng mà hung dữ trong bóng đêm.

"Ban ngày có thể nhắn tin." Mạnh Thanh Hoài vuốt tóc cô nói: "Nói chuyện phiếm sẽ không ảnh hưởng đến công việc của anh."

"Vâng."

"Gặp bất cứ chuyện gì, giờ nào cũng có thể tìm anh."

"Vâng."

"Lúc ra ngoài hãy để vệ sĩ anh sắp xếp đi cùng em, nếu không anh sẽ lo lắng."

"Vâng."

Trước những lời dặn dò của Mạnh Thanh Hoài, Quan Dĩnh Đường đều lần lượt đồng ý. Cô cứ ôm lấy anh, muốn hít hà mùi hương trên người anh nhiều hơn, không nỡ rời xa. Yên lặng một lúc lâu, đột nhiên nghe thấy một giọng nói trầm khàn từ trên đỉnh đầu: "Còn gặp anh ta nữa không."

Quan Dĩnh Đường hơi sững người, ngẩng đầu lên: “?”

Mạnh Thanh Hoài vốn không muốn hỏi, nhưng vẫn không nhịn được.

Anh hoàn toàn chấp nhận việc Quan Dĩnh Đường có quyền tự do kết giao bạn bè sau khi kết hôn. Cho nên tối qua khi thấy cô mãi không quay lại, anh đi tìm, bắt gặp cô và Tưởng Bồi Minh tránh mặt mọi người đứng nói chuyện với nhau, anh đã tạm dừng vài giây, rồi rất phong độ chọn cách rời đi.

Anh tự cho mình có phong độ, nhưng thực ra không phải vậy. Trong lòng vẫn dâng lên những cơn ghen dai dẳng, vi diệu. Lý trí biết rõ là không cần thiết, nhưng cảm xúc vẫn khó mà kiềm chế. Tâm trạng phức tạp, mâu thuẫn và có phần âm u đó, sự mất kiểm soát sau khi về nhà chính là bằng chứng.

Quan Dĩnh Đường chậm nửa nhịp, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện, vừa bực mình vừa buồn cười: “Anh có thể đừng ghen với Tưởng Bồi Minh nữa được không, tối qua anh ấy chỉ tặng quà cho em, chúc mừng em kết hôn thôi.”

Đáy mắt Mạnh Thanh Hoài tối lại: “Lại tặng quà?”

"Em không nhận." Quan Dĩnh Đường vẫn chưa hiểu ý nghĩa của chữ "lại" này, lắc đầu nói: "Món quà của anh ấy không thích hợp."

Tuy Mạnh Thanh Hoài không biết Tưởng Bồi Minh tặng gì, nhưng Quan Dĩnh Đường không nhận, chắc chắn là vì vượt quá phạm vi mối quan hệ của họ.

Anh bình tĩnh lại, ra vẻ lơ đãng nhắc đến: “Món quà anh ta tặng em trước đây vẫn còn ở Kinh Hoa Phủ.”

Quan Dĩnh Đường nhíu mày, nghĩ không ra: “Anh ấy tặng em?”

Mạnh Thanh Hoài: "Lần anh ta bị sốt, em đến chăm sóc, anh ta đã đưa em quà ở cửa khách sạn đó."

Quan Dĩnh Đường cẩn thận nhớ lại, lập tức hiểu ra cái gọi là "quà" đó là thứ gì.

Cô không ngờ trong lòng Mạnh Thanh Hoài vẫn luôn có một hiểu lầm lớn như vậy, không nhịn được bật cười, rồi lại mím môi, giả vờ nghiêm túc gật đầu: “Ồ, có chuyện đó, nhưng em chưa kịp mở ra xem.”

Cô quay người, nháy mắt với Mạnh Thanh Hoài: “Hay là anh về mở giúp em xem bên trong là gì, được không?”

Mạnh Thanh Hoài: “...” 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc