Quan Dĩnh Đường: “...”
Các chị em cười rộ lên, Quan Dĩnh Đường xấu hổ lườm Hà Tư, Hà Tư lại cười ha hả: "Làm gì thế, Mạnh tiên sinh người ta còn chưa nổi giận kìa."
Mạnh Thanh Hoài rất lịch lãm nhếch môi: “Đường Đường đồng ý gả cho tôi, đương nhiên là chuyện đáng vui mừng.”
Anh khéo léo ứng đối, không trả lời theo hướng lời nói của Hà Tư, chỉ nhắc đến tâm trạng vui sướng của mình vì được Quan Dĩnh Đường đồng ý, khiến người ta không thể bắt bẻ, giữ thể diện cho Hà Tư, lại khiến cô ấy không thể tiếp tục chủ đề đó nữa.
Hà Tư đã gặp nhiều đàn ông, có thể hóa giải tình huống khó xử một cách nhẹ nhàng và kín kẽ như vậy, quả không hổ là người thừa kế của gia tộc giàu có bậc nhất đại lục, tu dưỡng và EQ đều rất cao.
Cô ấy chân thành kính Mạnh Thanh Hoài một ly: “Vậy xin chúc Mạnh tiên sinh và A Đường trăm năm hòa hợp.”
Hà Tư vừa mở lời, các chị em còn lại cũng đều tới nâng ly chúc mừng. Trong bầu không khí hòa hợp ấy, chỉ riêng Tưởng Bồi Minh uể oải ngồi đó, thái độ không nóng không lạnh.
Quan Dĩnh Đường cũng mặc kệ anh ta, chơi cùng Mạnh Thanh Hoài một lúc, giữa chừng vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm. Lúc ra thì thấy Tưởng Bồi Minh vậy mà lại đi theo, đứng đợi ở cửa.
Thấy bộ dạng như oan hồn không tan của anh ta, Quan Dĩnh Đường lau tay, thở dài: “Anh lại muốn gì nữa?”
Tưởng Bồi Minh cúi đầu, một lúc lâu sau mới lấy ra một chiếc hộp nhung từ trong túi quần: “Tặng em.”
Anh ta thoáng ngập ngừng, khó chịu nói: “Coi như quà mừng đi.”
Quan Dĩnh Đường nhận ra chiếc hộp trong tay anh ta. Buổi đấu giá năm ngoái hai người họ tình cờ cùng tham dự cùng nhau, cô đã tận mắt thấy anh ta trả giá cao mua chiếc nhẫn này, lúc đó còn trêu anh ta có phải định tặng cho cô bạn gái tin đồn nào không.
Quan Dĩnh Đường không nhận, cô thấy rất khó hiểu: “Anh không sao chứ? Em kết hôn, anh tặng nhẫn?”
Thực ra Tưởng Bồi Minh cũng không biết mình bị làm sao nữa. Từ mấy tháng trước khi biết được Quan Dĩnh Đường đột ngột có hôn sự, anh ta đã có chút bất thường. Chẳng nói đến việc đuổi theo đến Nam Cực, rồi như thám tử lần theo dấu vết phát hiện cô ở Bắc Thành, lại hăm hở đuổi theo.
Tưởng đại thiếu gia nào có bao giờ phải chạy theo phụ nữ? Toàn là phụ nữ chạy theo anh ta.
Tưởng Bồi Minh ham chơi, tai tiếng không ít, nhưng thực sự cũng chỉ là những tin đồn thất thiệt. Năm ngoái ông cụ trong nhà đã muốn bàn bạc chuyện kết thân với nhà họ Quan, để Quan Dĩnh Đường đến dạy dỗ anh ta, giúp anh ta thành gia lập thất.
Lúc ấy Tưởng Bồi Minh không cho là đúng, cảm thấy sao có thể được, anh ta và Quan Dĩnh Đường quá thân quen, làm sao thành vợ chồng được?
Nhưng tại buổi đấu giá, thấy Quan Dĩnh Đường khen chiếc nhẫn kim cương hồng đó đẹp, anh ta vẫn mua nó. Cả Hồng Kông đều suy đoán có phải anh ta định dùng nó để cầu hôn cô tiểu minh tinh không thân quen nào đó không, anh ta cũng lười giải thích.
Kết hôn? Quá sớm.
Anh ta còn muốn chơi thêm vài năm nữa.
Kết quả là không bao lâu sau, liền có tin Quan Dĩnh Đường và Mạnh Thanh Hoài liên hôn.
...
"Em thật sự muốn gả cho gã Bắc Thành đó sao?" Thực ra Tưởng Bồi Minh hỏi mà không có chút tự tin nào, hôm qua nhìn thấy hoa phủ khắp thành phố và những lời cầu hôn trên báo, anh ta đã biết, có những lời chưa nói ra, thực sự không cần phải nói nữa.
Có những chuyện bỏ lỡ, chính là bài học mà cuộc đời dạy cho.
Quan Dĩnh Đường rất bất mãn với cách xưng hô của anh ta đối với Mạnh Thanh Hoài: “Đó là chồng em, gã Bắc Thành gì chứ?”
Tưởng Bồi Minh gật đầu, không ngờ nhanh như vậy đã gọi là chồng rồi.
Lòng anh ta trống rỗng, hít một hơi thật sâu: “Mùa đông ở Bắc Thành rất lạnh, em gả qua đó có thể sẽ không quen.”
"Nếu nhớ nhà, hoặc anh ta bắt nạt em, cứ nói với anh bất cứ lúc nào."
"Dù anh đang cặp kè với cô nào, cũng sẽ lập tức bay đến chống lưng cho em."
"A Đường..."
Tưởng Bồi Minh biết, qua đêm nay, có lẽ anh ta lại trở về làm cậu ấm đào hoa lăng nhăng nhà họ Tưởng. Vì vậy có những lời muốn nói, chi bằng nhân lúc đang có chút hơi men mà nói ra.
Sau này cũng sẽ không còn cơ hội như vậy, cũng không còn một người như anh ta nữa.
"Thằng nhóc đó thật may mắn." Từ nay về sau, dù là bạn bè hay anh trai, mọi lời nói đều chỉ có thể chôn sâu tận đáy lòng, Tưởng Bồi Minh nói: "Chúc em hạnh phúc."