Lần trước Yêu Vương lộ ra nụ cười như vậy là khi nào nhỉ? Hình như là lần người sống sờ sờ nuốt luôn vị Yêu Vương đời trước.
Lục Tuệ cùng ba người kia nghe Nam Tầm nói vậy, đã sớm quen đến mức chẳng còn thấy lạ.
Đừng nhìn nha đầu này bề ngoài ngây thơ trong trẻo, thuần khiết không vết nhơ, kỳ thực lời gì phóng túng cũng có thể nói ra. Điều khiến người ta không thể trách cứ là, mỗi lần nói ra những lời ấy, nàng lại mang vẻ mặt vô tội, ánh mắt trong veo như nước.
Thế nên các nàng liền tự cảm thấy, có lẽ là do bản thân quá nghĩ bậy, mới đem lời người ta nghe thành không đứng đắn.
Dù sao, bất kể Nam Tầm nói gì làm gì, chỉ cần đối diện với đôi mắt sạch sẽ như suối khe kia, các nàng cũng không nỡ nói nặng một câu.
“Khụ, Tầm Tầm à, Yêu Vương người bận trăm công nghìn việc, ngươi thông cảm một chút.” Tử Linh lên tiếng giải thích.
Đầu Nam Tầm lập tức rũ xuống, trong lòng hỏi Hư Không Thú: “Tiểu Bát, ta vừa mừng lại vừa lo. Yêu Vương không đoái hoài tới ta, mạng nhỏ của ta tạm thời được giữ, nhưng nếu người cứ mãi không gặp ta, nhiệm vụ của ta phải làm sao? Ta còn làm thế nào giúp ngươi cảm hóa người, làm sao tẩy sạch trái tim đen sì kia?”
Hư Không Thú chẳng buồn đáp lại.
Nam Tầm khẽ thở dài, con đường phía trước còn dài lắm.
“Nhàn rỗi cũng chán, hay là chúng ta chơi trốn tìm đi?” Lục Tuệ thấy nàng buồn bã, liền muốn dời sự chú ý của nàng.
Nam Tầm đã thay bộ y phục tân nương rườm rà kia, khoác lên mình chiếc váy trắng nàng thích nhất, sạch sẽ tựa không dính bụi trần.
Chỉ là lúc này, trên mắt nàng lại bị buộc một dải lụa đỏ. Nền trắng điểm đỏ, lại mang một vẻ phong tình riêng.
Dải lụa là do Lục Tuệ buộc, nha đầu này buộc chặt đến mức Nam Tầm chẳng nhìn thấy chút ánh sáng nào.
Nói thật, trò tiêu khiển thời cổ đại quá ít. Huống chi đây còn là thời đại có nhân tộc, thần thú, yêu thú từ thuở xa xưa, ngoài mấy trò như trốn tìm, bắt bướm, đuổi chim thì cũng chẳng còn gì thú vị. Nam Tầm rảnh đến phát chán, vậy mà chỉ một trò trốn tìm cũng chơi đến hăng say.
Nàng dang hai tay, mò mẫm khắp xung quanh.
Không biết nha đầu hư nào chọc nhẹ vào eo nàng, lại có kẻ sờ trộm bàn tay nhỏ của nàng.
“Đám nha đầu hư này, dám trêu ghẹo ta! Đợi ta bắt được, nhất định phải hôn mỗi người một cái, xem các ngươi còn dám nữa không!” Nam Tầm cười, buông lời đe dọa.
Ban đầu vẫn là tiếng cười nói rộn ràng, nhưng đột nhiên, có một khoảnh khắc không khí xung quanh bỗng lặng đi.
Nam Tầm cảm thấy có điều không ổn, đang định kéo dải lụa che mắt xuống, thì đúng lúc ấy, nàng nghe thấy tiếng bước chân.
Vì thế, khóe môi Nam Tầm khẽ cong lên: “Tưởng không lên tiếng thì ta sẽ không biết các ngươi ở đâu sao?”
Dứt lời, nàng bất ngờ nhào về phía trước, một phen ôm chặt lấy người đứng ngay trước mặt, rồi chu môi lên, cứ thế hôn tới, còn phát ra một tiếng “chụt” rõ to.
Thế nhưng—
Nụ hôn ấy lại không rơi lên má đối phương, mà đáp xuống… cằm.
“Hít—”
Xung quanh vang lên mấy tiếng hít khí lạnh, một luồng khí lạnh lẽo lập tức lan ra, khiến người ta rét run.
Tim Nam Tầm khẽ giật thót.
Nếu lúc này còn không nhận ra mình đang ôm một nam nhân thì nàng đúng là ngốc thật. Chỉ là vừa rồi hành động liền mạch quá, đến khi nhận ra có gì đó không ổn thì môi nàng đã chạm tới rồi.
“Tiểu Bát, Tiểu Bát, ta xong rồi! Người này tám chín phần mười là Yêu Vương, ta… ta lại dám đùa giỡn người!”
Có thể ra vào nơi này một cách tự nhiên, ngoài vị Yêu Vương khát máu tàn bạo trong truyền thuyết kia, e rằng chẳng còn ai khác!