Bốn người khẽ hành lễ: “Gặp qua cô nương.”
Thái độ của họ lười nhác, hờ hững, rõ ràng không hề coi trọng tân nương Nhân tộc trước mắt.
Nhưng Nam Tầm là ai chứ? Bất kể nam nữ già trẻ, chỉ cần không quá một canh giờ, nàng đều có thể làm thân.
Vì thế, chỉ sau một canh giờ, trong cung điện đã vang lên tiếng cười nói rộn ràng, vui vẻ náo nhiệt.
“Nhân loại như ngươi thật thú vị, hoàn toàn khác với những kẻ ta từng gặp.” Tỳ nữ tên Hồng Trù che miệng cười duyên.
Nam Tầm chớp mắt với nàng: “Nhân loại chẳng phải đều giống ta sao? Hai mắt, một mũi, một miệng.”
“Phụt.” Lục Tuệ không nhịn được bật cười, “Ý của Hồng Trù là, nàng từng gặp rất nhiều nhân loại gian xảo quỷ quyệt, còn ngươi lại đơn thuần, không rành thế sự.”
“Đúng rồi, ngươi sao lại đến Ma Vực của chúng ta?” Lam Thủy hỏi.
Nam Tầm tiện tay lấy một quả đỏ au trong đĩa trái cây bên cạnh, cũng chẳng quan tâm là quả gì, cắn một miếng giòn tan, rồi đung đưa hai chân, cười tươi đáp: “Ây da, Lam Thủy tỷ tỷ chẳng phải đã đoán rồi sao? Ta tới dùng mỹ nhân kế. Nếu Yêu Vương thích ta, ta sẽ thổi gió bên gối, khuyên người đừng tấn công Nhân tộc nữa, để Nhân tộc và yêu thú có thể chung sống hòa bình.”
“Khụ! Khụ khụ…” Mấy người lập tức bị sặc.
Lam Thủy vội vàng gõ nhẹ lên trán nàng một cái: “Ngươi đúng là hỏi gì nói nấy. Nhớ kỹ, mấy lời này tuyệt đối không được để người khác nghe thấy, nếu không cái mạng nhỏ của ngươi khó mà giữ được.”
Ba người còn lại cũng vội vàng gật đầu, cẩn thận dặn dò nàng một phen.
Nam Tầm cười hì hì: “Ta xin ghi nhớ lời dạy của mấy vị tỷ tỷ mỹ nhân.”
Hồng Trù che miệng cười duyên: “Cái miệng nhỏ này của ngươi đúng là ngọt như bôi mật. Có điều thôi vậy, mấy người bọn ta đứng cạnh ngươi thì đâu còn xứng gọi là mỹ nhân.”
Mấy người cứ thế đùa giỡn, ngày ngày tán gẫu, kể chuyện phiếm, buôn dưa lê. Chớp mắt một cái, đã trôi qua tròn một tháng.
Nam Tầm chống cằm, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa điện, trông đến mòn cả mắt.
“Lục Tuệ, nếu Yêu Vương đã đón ta về đây, vì sao người lại không tới gặp ta? Người không gặp ta, ta còn quyến rũ người kiểu gì đây?” Nam Tầm hỏi, chớp chớp đôi mắt to đen láy long lanh như ngấn nước.
Choang một tiếng.
Trong đại điện tối đen như mực, Yêu Vương đang nghiêng người tựa trên vương tọa bằng hắc huyền tinh, trong tay cầm một chén rượu tinh xảo. Không biết vì sao hắn bỗng thất thần, ngón tay vừa siết chặt, chiếc chén bằng chất liệu thượng hạng đã bị bóp vỡ một góc.
Rượu thơm trong vắt theo những ngón tay thon dài chảy xuống, hương rượu lan khắp cả điện.
Dừng một lát, hắn lại không chút biểu cảm mà tiếp tục uống rượu.
Con yêu thú đứng ngoài điện cách ba trượng không nghe thấy động tĩnh, bèn lặp lại lần nữa: “Vương, nay đã qua một tháng, người định xử trí nữ nhân Nhân tộc kia thế nào? Có phải muốn hút cạn máu ả rồi treo xác lên tường thành Nhân tộc không?”
Yêu Vương cưới nữ tử Nhân tộc về, lại bỏ mặc suốt một tháng, khiến đám yêu thú đều cho rằng người đang đổi cách sỉ nhục Nhân tộc. Chỉ là, bọn chúng càng thích kiểu nhục nhã trực tiếp, đẫm máu hơn. Vì thế, chờ mãi không nổi, chúng mới đẩy một tiểu yêu ra đây dò hỏi.
Yêu Vương lạnh lùng liếc hắn một cái, giọng âm u rét buốt: “Chuyện của bổn vương từ khi nào đến lượt các ngươi lắm miệng?”
Con yêu thú kia thình lình quỳ sụp xuống đất: “Tiểu nhân biết sai!”
Huyết đồng của Yêu Vương khẽ nheo lại. Bàn tay lớn như vô thức xoay xoay chiếc chén trong tay. Không biết hắn nhớ tới điều gì, khóe miệng lại hơi nhếch lên: “Quyến rũ sao… A, bổn vương ngược lại muốn xem thử, ngươi định quyến rũ bổn vương thế nào…”