Kẻ Phản Diện Lại Sa Vào Bóng Tối

Chương 15

Trước Sau

break
Không nghe thấy Hư Không Thú lên tiếng, Nam Tầm mới nhớ ra, Tiểu Bát nhà nàng vốn nhát gan, sợ Yêu Vương đến tận xương.

Nam Tầm định giả vờ như không biết mình vừa hôn phải nam nhân, nhưng chuyện đó có thể sao?

Cái eo săn chắc như vậy, thân hình cao lớn như vậy, đến kẻ ngốc cũng biết là không bình thường.

Tim nàng đập thình thịch, sợ rằng ngay sau đó Yêu Vương sẽ một ngụm nuốt chửng nàng.

Bỗng nàng buông tay ra, vội vàng lùi lại mấy bước, xoẹt một cái kéo dải lụa che mắt xuống, rồi nhìn về phía người trước mặt.

Chỉ một cái nhìn ấy, nàng liền sững sờ.

Nam Tầm vốn đã thấy Tần Nhạc Hiên rất tuấn tú, không ngờ đem so với người trước mắt lại chẳng khác nào bùn đất.

Người này có đôi mắt đỏ thẫm sâu thẳm, mày dài sắc nét, sống mũi cao thẳng. Đôi môi mỏng hơi tím, khẽ mím thành một đường thẳng. Dù là đôi mắt đỏ hay là sắc môi tím khác thường kia, cũng không thể che lấp được vẻ tuấn mỹ của hắn. Đường cong cằm vừa vặn, thêm một phần thì quá mềm, bớt một phần lại hóa thô cứng. Khi hắn nhìn ngươi, rõ ràng mang theo cái lạnh thấu xương, vậy mà lại như thiêu thân lao vào lửa, khiến người ta vẫn muốn nhìn thêm vài lần.

Nam Tầm giống Tiểu Bát, là kẻ mê cái đẹp, lại còn là loại mê đến tận cùng. Nàng thích mọi thứ xinh đẹp, con người cũng vậy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở thích, chưa từng nảy sinh thứ tình cảm nào khác.


Vì thế, lúc này khi nhìn nam nhân trước mặt, trong mắt nàng không hề che giấu vẻ kinh diễm, nhưng cũng không mang theo chút si mê dâm tà nào.

“Ngươi thật sự rất đẹp.” Nam Tầm không nhịn được mà cảm thán một câu.

“Hít—” Người bên cạnh lại khẽ hít một hơi lạnh.

Nam Tầm có một tật xấu. Hễ gặp thứ gì đẹp đẽ, lá gan nàng sẽ phình ra gấp mấy lần, sau đó bắt đầu đủ kiểu tự tìm đường chết, người khác có muốn ngăn cũng không ngăn nổi.

Giờ phút này, nàng mải ngắm mỹ nam trước mắt, hoàn toàn quên mất nỗi thấp thỏm ban nãy.

Phía sau nàng, Lục Tuệ, Hồng Trù, Lam Thủy và Tử Linh đều quỳ rạp xuống đất, đầu cúi gằm, thân mình run bần bật như sàng.

Các nàng rất muốn nhắc nhở Nam Tầm đôi câu, nhưng lại chẳng dám. Trước đại sự liên quan tới tính mạng, các nàng vẫn chỉ biết tham sống sợ chết.

Nam nhân trước mắt khoác một thân trường bào đen bó eo, áo ngoài ôm sát người, nơi cổ áo cùng tay áo thêu hoa văn chìm màu vàng, trông cao quý vô cùng.

Gương mặt tuấn mỹ kia vẫn lạnh lùng không chút biểu cảm như cũ. Trong đôi mắt đỏ thẫm dường như thoáng qua một tia cảm xúc nào đó, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất.

“Ngươi biết ta là ai sao?” Nam nhân hỏi. Giọng hắn trầm thấp, mang theo một luồng lạnh lẽo thấm tận xương.

Nam Tầm không khỏi lẩm bẩm: “Đến cả giọng nói cũng dễ nghe như vậy.”

Nàng dùng ngón tay quấn nghịch dải lụa đỏ trong tay, đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn hắn, mỉm cười nói: “Người có thể ra vào nơi này tự nhiên như thế, ngoài vị Yêu Vương trong lời đồn ra thì còn có thể là ai?”

“Vậy ngươi cũng biết, trên đời này không ai dám nhìn thẳng bổn vương?” Yêu Vương nói. Giọng hắn không chút gợn sóng, nghe không ra vui giận.

Hồng Trù đang quỳ rạp dưới đất rốt cuộc vẫn không đành lòng, bèn hạ giọng cầu xin: “Vương, xin người bớt giận. Tầm Tầm nàng không hiểu quy củ, nàng không cố ý mạo phạm người.”

Yêu Vương không thèm liếc nàng một cái, nhưng ngay sau đó, Hồng Trù liền phun ra một ngụm máu tươi, thân mình mềm nhũn đổ sụp xuống, tựa như có một luồng sức mạnh vô hình đang ép chặt lên người nàng.

Sắc mặt Nam Tầm khẽ đổi: “Hồng Trù!”

Nàng lập tức trừng mắt nhìn Yêu Vương, có chút tức giận nói: “Vì sao không thể nhìn thẳng? Ngươi là không thể gặp người hay sao? Rõ ràng lớn lên đẹp như vậy, vì sao ta lại không thể nhìn thêm vài lần? Nếu ngươi không thích ta nhìn ngươi, sau này ta không nhìn nữa là được, ngươi trút giận lên người khác làm gì!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc