Xe dừng lại trước cổng nhà họ Phó.
Phó Dịch dắt Thẩm Yên Đan xuống xe.
“Tạm biệt anh cả.”
Cô bé cũng cúi đầu chào tạm biệt Phó Diễn.
Phó Diễn gật đầu nói: “Được rồi, vào trong đi.”
Hai đứa trẻ quay người đi vào trong.
Phó Dịch vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng gọi của hắn.
“Sao thế anh cả?”
Phó Diễn nhìn ra ngoài cửa xe, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ nhìn Thẩm Yên Đan đang đứng cạnh cậu.
“Nhớ kêu quản gia bôi thuốc cho em ấy.”
Phó Dịch ngơ ngác hai giây, sau đó quay đầu nhìn sang Thẩm Yên Đan, hét to hỏi: “Đan Đan, em bị thương sao?”
“Ở đâu vậy? Mau đưa anh xem?”
Thẩm Yên Đan xua tay, cười đáp: “Không có nghiêm trọng lắm đâu ạ, em chỉ bị trầy nhẹ thui.”
Phó Dịch bắt được bàn tay cô, lật lên xem: “Đỏ hết cả rồi này, mau vào trong bôi thuốc thôi.”
Cậu kéo cô bé chạy vào nhanh vào nhà.
Lúc mà hai đứa trẻ đang nói chuyện thì Phó Diễn đã lái xe rời đi.
Cho dù ở chung một nhà nhưng Thẩm Yên Đan rất ít khi gặp được Phó Diễn.
Mỗi khi chạm mặt hắn, cô bé đều lễ phép gọi một tiếng anh cả, sau đó thì chủ động nhường đường trước.
Phó Diễn cũng rất lạnh nhạt, hắn lạnh nhạt với tất cả mọi người, tất cả mọi thứ.
Chỉ có ông cụ Phó thì hắn mới nói chuyện nhiều thêm vài câu.
Trên bàn ăn, ông cụ Phó hỏi cô: “Đan Đan đến đây sống được một tháng rồi có phải không?”
Thẩm Yên Đan ngừng ăn, ngoan ngoãn đáp: “Vâng thưa ông.”
“Vậy thì cháu đã quen chưa?”
“Cháu quen rồi ạ.”
Ông cụ gật đầu: “Nếu đã quen rồi thì ngày mai bắt đầu có người đến dạy học cho cháu.”
“Cháu sẽ học một vài quy tắc của nhà họ Phó trước.”
Thẩm Yên Đan nghe vậy thì có chút căng thẳng.
Ông cụ Phó nhìn ra điều đó: “Cháu không cần phải căng thẳng, cháu còn nhỏ mỗi ngày cứ học một ít, đợi cháu đủ sáu tuổi, ông sẽ đăng ký cho cháu vào học chung trường với A Dịch.”
Phó Diễn nghe Thẩm Yên Đan sẽ học chung mình liền rất vui mừng: “Hoan hô, vậy thì năm sau con và Đan Đan sẽ được học cùng nhau rồi.”
Cô bé cũng cười tít mắt, trong lòng có một chút mong chờ đến ngày đó.
Nhìn hai đứa trẻ hoà hợp như vậy, ông cụ Phó rất vui.
Ông quay sang nói với Phó Dịch: “Hai đứa bé này hợp nhau như vậy, ông cũng bớt lo hơn. Chỉ còn mình cháu thôi đó A Diễn.”
Phó Diễn hơi hạ chiếc muỗng trong tay xuống, nói: “Quy định trên bàn ăn là không được nói chuyện riêng, ông nội quên rồi sao?”
“Cái thằng này.”
Bị cháu trai bắt bài, ông cụ Phó chỉ buồn cười chứ không cảm thấy tức giận.