Kế Hoạch Chiếm Đoạt Vị Hôn Thê Của Em Trai

Chương 8

Trước Sau

break

Xung quanh toàn là người và rất ồn ào bởi tiếng la hét của những đứa trẻ lúc chơi game.

Có người chạy qua chạy lại liên tục, Thẩm Yên Đan hoảng sợ né tránh nhưng vẫn bị một ai đó đụng ngã.

“Ai da.”

Cô bé ngã phịch xuống đất, kêu lên một tiếng.

Lòng bàn tay bị trầy xước, cơn đau bắt đầu lan ra, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống.

Thẩm Yên Đan oà khóc dưới mặt đất nhưng chẳng có một ai để ý đến cô bé.

Cô vừa lau nước mắt vừa gọi trong mơ hồ: “Anh Dịch… anh Dịch ơi, anh đâu rồi, hu… hu.”

Bỗng nhiên lúc này có một đôi giày da xuất hiện trước mặt Thẩm Yên Đan.

Cô bé vừa ngẩng đầu thì đúng lúc Phó Diễn cũng đang ngồi xổm xuống.

Hắn nhìn đôi mắt ướt sũng của nàng, nhẹ giọng hỏi: “Bây giờ thì để anh bế em được chưa?”

Thẩm Yên Đan đứng hình khoảng hai giây, sau đó thì giơ tay về phía hắn.

Phó Diễn bế cô bé lên, nhẹ nhàng phủi bụi dính trên váy rồi kiểm tra lòng bàn tay của cô: “Chúng ta đi bôi thuốc.”

Thẩm Yên Đan rụt người trong lòng hắn, cô bé giữ thẳng lưng, không để cho mình chạm vào lồng ngực của Phó Diễn.

Nghe hắn nói xong, cô bé lại quay đầu nhìn xung quanh hỏi: “Anh Dịch đâu rồi ạ?”

“Em ấy ra ngoài xe rồi.”

Phó Diễn bước đi, lạnh nhạt trả lời, trong giọng nói chứa đựng sự thờ ơ.

Thẩm Yên Đan không hỏi nữa, ngoan ngoãn để hắn bế mình đi. Hai tay cô bé tự nắm chặt lấy nhau, nhất quyết không vịnh vào người hắn.

Phó Diễn bế cô ra đến bên ngoài, Thẩm Yên Đan vừa thấy Phó Dịch liền cự quậy muốn xuống đất.

Phó Diễn đặt cô bé xuống đất, Thẩm Yên Đan lập tức chạy về phía Phó Dịch, ôm chặt lấy cậu khóc thút thít: “Anh Dịch, khi nãy anh đi đâu vậy, Đan Đan ở đó một mình sợ lắm.”

Phó Dịch giơ tay sờ đầu cô nói: “Anh xin lỗi, anh chơi vui quá nên quên mất em.”

“Hên là có anh cả, nếu không Đan Đan đã bị lạc rồi.”

Phó Diễn thờ ơ nhìn hai đứa trẻ đang ôm nhau trong xe.

Từ lúc nhìn thấy Phó Dịch, Thẩm Yên Đan không hề quay đầu nhìn hắn lấy một lần.

Cho dù hắn mới chính là người đã tìm được cô.

Phó Diễn lạnh lùng dời mắt, mở cửa ghế lái rồi ngồi lên.

“Về nhà thôi.”

“Hôm nay chơi vậy là đủ rồi.”

Phó Dịch nghe xong thì cảm thấy cả bầu trời như sụp đổ: “Hả, chúng ta mới ra ngoài một lúc mà anh cả.”

Phó Diễn nhàn nhạt đáp, giọng nói không có cảm xúc: “Anh có việc bận.”

Phó Dịch chu mỏ, đành ngậm miệng lại cam chịu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc