Sáng hôm sau, Thẩm Yên Đan mặc một chiếc váy trắng nhẹ nhàng cùng Phó Dịch và Phó Diễn ra ngoài chơi.
Cô bé đi tới trước mặt Phó Diễn, ngoan ngoãn cúi đầu chào: “Chào anh cả.”
Hắn gật đầu rồi mở cửa cho cô lên xe ngồi.
Thẩm Yên Đan và Phó Dịch ngồi ở ghế sau, Phó Diễn ngồi ở tay lái.
Phó Dịch hào hứng nói với cô: “Đi chơi với anh cả là vui nhất đó, em muốn gì anh ấy cũng đồng ý hết có phải không anh cả?”
Phó Dịch cong khoé môi, thông qua kính chiếc xe nhìn hai đứa trẻ đang ngồi dưới sau: “Đúng vậy.”
Trên đường đi Phó Dịch luyên thuyên nói chuyện khiến Thẩm Yên Đan thoải mái hơn không ít.
Đến trung tâm thương mại, Phó Diễn đỗ xe rồi dẫn cả hai vào trong.
Hôm nay là cuối tuần nên trung tâm thương mại rất đông người, Thẩm Yên Đan lại lùn, đi dưới đất thì hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu.
Phó Diễn đang đi thì bỗng nhiên dừng lại, hắn cúi đầu nhìn cô bé dưới chân, nói: “Để anh bế em, nếu không sẽ dễ bị lạc.”
Thẩm Yên Đan bất ngờ, ngay sau đó liền lắc đầu từ chối: “Không cần đâu ạ, em nắm tay anh Dịch là được rồi.”
Cô bé lập tức luồn bàn tay nhỏ xíu của mình vào bàn tay đang thả lỏng bên hông của Phó Dịch.
Phó Dịch cũng nắm lấy, tươi cười nói: “Em nắm tay em ấy thì sẽ không lạc đâu ạ, anh cả yên tâm.”
Phó Diễn nhìn Thẩm Yên Đan hai giây, ánh mắt của hắn lạnh nhạt đến mức khiến cô cảm thấy bất an.
Hai giây sau, hắn quay đầu đi và nói: “Đi thôi.”
Phó Dịch đòi ăn kem, Phó Diễn liền mua hai cây kem cho hai người.
Phó Dịch đòi ăn kẹo bông gòn, Phó Diễn cũng mua hai cây.
Cậu bé hạnh phúc một tay cầm kẹo bông gòn, một tay giữ chặt lấy tay của Thẩm Yên Đan, hỏi cô bé: “Thấy anh nói đúng chưa, đi chơi cùng anh cả vui lắm, muốn ăn gì anh ấy cũng đồng ý.”
Thẩm Yên Đan vừa ăn kẹo bông gòn vừa gật đầu liên tục.
“A, khu trò chơi, chúng ta vào đó đi.”
Phó Dịch kéo cô chạy vào trong khu vui chơi.
Bên trong có rất nhiều trò chơi, Thẩm Yên Đan vừa ngoan ngoãn đứng bên cạnh nhìn cậu chơi, vừa ăn kẹo bông gòn trong tay.
Nhưng chỉ trong một lúc cô bé quá tập trung ăn kẹo trong tay, khi ngẩng đầu lên thì Phó Dịch đang đứng bên cạnh đã biến mất.
Thẩm Yên Đan ngơ ngác xoay một vòng, ngay cả bóng dáng của Phó Diễn cũng không thấy đâu.
Cô bé bắt đầu hoang mang chạy về phía đông rồi lại quay đầu chạy về phía tây, miệng bắt đầu mếu lại: “Anh Dịch, anh đâu rồi?”